Nhìn thấy vẻ mặt đầy cảnh giác của Vân Thi Nhã, còn thấy nàng nắm chặt vạt áo, tựa như sợ hắn làm gì nàng.
Mặc Thiên Lăng vô cùng khinh thường, còn cười khẩy: "Ngươi cho rằng bổn vương sẽ bảo ngươi lấy thân báo đáp à? Hay ngươi nghĩ bổn vương đói bụng ăn quàng, động chạm vào người ngươi?"
"Vân Thi Nhã, đầu óc ngươi chứa cái gì vậy?"
Không nhăm nhe cơ thể nàng là tốt rồi...
Lúc này Vân Thi Nhã mới yên tâm thả tay xuống: "Vậy ngươi muốn ta làm gì?"
"Một ngàn lượng vàng gươi gạt được từ chỗ Tam ca.."
Mặc Thiên Lăng ung dung chậm rãi nhìn nàng một cái.
Cái thằng cha này!
Hắn dám lăm le tới một ngàn lượng vàng của nàng?
"Ta chín người một"
Vân Thi Nhã nói không chút nghĩ ngợi.
Đêm nay dù cho Mặc Thiên Lăng có không đến đi chăng nữa, nàng vẫn có thể thoát chết khỏi tay Mặc Nghị Minh. Thế nhưng hắn vì nàng mà đến đó một chuyến, tốt xấu gì vẫn phải nên trả cho hắn chút phí đi lại.
"Mạng của ngươi chỉ có chút xíu giá trị đó thôi sao?"
Mặc Thiên Lăng nghiêng đầu liếc nhìn nàng, sắc mặt mỉa mai.
Dù biết rõ hắn chỉ đang cố ý khích mình thôi, nhưng Vân Thi Nhã vẫn không nhịn được: "Ta tám, ngươi hai, không có trả giá thêm được nữa đâu!"
"Chia năm - năm"
Mặc Thiên Lăng lời ít ý nhiều, thái độ cứng rắn: "Bằng không, bổn vương lập tức cho người giết chết Du Nhị"
Vân Thi Nhã hơi kinh ngạc: "Ngươi biết Du Nhị sao?"
"Bổn vương không chỉ biết hắn, bổn vương còn bắt được hắn nữa kìa."
Nhìn Vân Thi Nhã đang ra điều kiện trước mặt mình bắt đầu lo lắng, Mặc Thiên Lăng nở một nụ cười có hơi quái dị: "Nếu ngươi không chịu thì bổn vương sẽ cho người giết hắn ngay.
Mặc dù không biết nữ nhân này muốn bắt Du Nhi để làm gì...
Nhưng sau khi Đồng Thừa tìm được Du Nhị đã lập tức bẩm báo cho hắn.
"Cái tên Đồng Thừa này! Đã cầm không ít đồ tốt của ta rồi mà còn dám đi mách lẻo!"
Vân Thi Nhã lập tức cho rằng Đồng Thừa mách lẻo với hắn, nàng tức đến giậm chân: "Ta không chém đầu tên này làm đầu cá tê cay thì không được mà!"
Ánh mắt Mặc Thiên Lăng hơi lóe lên: "Thế nào? Chia năm - năm không?"
"Mặc Thiên Lăng, ngươi là cái đồ vô liêm sỉ!"
Hắn dám dùng mạng sống của Du Nhị để uy hiếp nàng!
Vân Thi Nhã tức điên, gương mặt nhỏ nhắn đầy tức giận.
Mặc Thiên Lăng đắc ý, hắn chắp hai tay sau lưng, như thể thấy dáng vẻ nàng giậm chân rất thú vị, hắn hài lòng nói: "Bổn vương đang phòng trước tránh họa thôi"
"Được! Chia năm - năm! Nhưng ngươi phải giao Du Nhị cho ta!"
Vân Thi Nhã cắn răng nghiến lợi nhìn hắn chằm chằm.
"Thành giao.
Đêm khuya trên phố chợ Trường An, hai người một trước một sau mà bước.
Một người đắc ý không thôi, một người thì cắn răng đay nghiến.
Bóng lưng của hai người chẳng mấy chốc đã hòa vào màn đêm.
Vân Thi Nhã nói không sai, sắc trời vừa mới hừng sáng, Vân Mỹ Tú đã từ từ tỉnh dậy. Thấy Mặc Nghị Minh ngồi đọc sách túc trực bên giường, đôi mắt khô khốc của nàng ta đỏ ửng, thầm cảm động không thôi.
Ngoài cảm động ra, còn có cả đắc ý hả hê nữa.
Với tấm chân tình sâu sắc của Mặc Nghị Minh dành cho nàng ta, Tân Thục Trinh lấy cái gì ra tranh với nàng ta được đây?
"Vương gia...
Thu lại vẻ đắc ý trong đáy mắt, nàng ta yếu ớt gọi một tiếng.
Mặc Nghị Minh lập tức đặt quyển sách trên tay xuống... Nói là sách chứ thật ra đó cũng chỉ là một cuốn sổ tay thôi, là một cuốn sổ mà Vân Mỹ Tú dùng để ghi chép những sinh hoạt thường ngày, kèm theo đó là "tâm tình mỗi ngày" của mình trong đó.
Trước đây hắn ta chưa bao giờ mở cuốn sổ tay này ra.
Tối hôm qua, lúc Vân Mỹ Tú hôn mê bất tỉnh, trong lúc rảnh rỗi, hắn ta đã tiện tay lật vài trang.
Bấy giờ hắn ta mới phát hiện thì ra Tú Nhi lại thương hắn ta đến vậy, thậm chí còn sẵn sàng từ bỏ cả mạng sống của mình vì hắn ta.
Phần được chép tay bên trong còn ghi lại cả những tâm tư mâu thuẫn của nàng ta, muốn ngày ngày ở bên cạnh hắn ta nhưng lại không muốn buộc hắn ta phải rước nàng ta vào Vương phủ.
Đọc hết những thứ nàng ta ghi lại, lòng Mặc Nghị Minh càng cảm thấy mình nợ nàng ta.
"Tú Nhi"
Hắn đau lòng nhìn nàng ta: "Nàng cảm thấy sao rồi?"
"Vương gia, ta bị sao thế?"
Vân Mỹ Tú gắng gượng muốn ngồi dậy.
Thế nhưng cơ thể lại không còn chút sức nào, tay chân đều đau nhức, nhất là các ngón tay, hệt như bị người khác cắt đứt toàn bộ. Chỉ động đậy một chút đã đau đến hít mấy hơi khi lạnh.
Sắc mặt nàng ta tái nhợt, mày liễu nhíu chặt, môi cũng khô khốc vô cùng.
"Nàng bị trúng độc."
Giọng điệu Mặc Nghị Minh dần trở nên nặng nề: "Tú Nhi, nàng có biết người hạ độc nàng là ai không?"
"Trúng độc ư?"
Vân Mỹ Tú rõ ràng có hơi khiếp sợ.
Một lúc sau mới từ từ hoàn hồn lại được: "Sao lại thế."
Nàng ta không dám tin, nhìn về phía Mặc Nghị Minh một lúc lâu sau mới nói tiếp: "Vương gia, sao ta lại trúng độc? Vậy.. vậy ai đã giải độc cho ta?"
"Là Vân Thi Nhã."
Sắc mặt Mặc Nghị Minh hơi nặng nề.
"Tý tý á?"
Vân Mỹ Tú hơi kinh ngạc: "Ta không biết tỷ tỷ còn biết giải độc được nữa đấy?"
Chuyện này nàng ta thật sự không biết.
Hôm qua nàng ta trúng độc, không hề có ý định sẽ kéo Vân Thi Nhã vào, cho nên đã sớm dặn dò tỳ nữ thống nhất lời khai.
Vậy mà Trần Thị lại nhảy dựng cả lên, áp đặt nghi ngờ lên đầu Vân Thi Nhã.
Thế là tỳ nữ nhất thời không tiện mở miệng, chỉ đành im lặng.
Cho nên, Vân Mỹ Tú hoàn toàn không hề nghĩ đến người giải độc cho mình sẽ là Vân Thi Nhã.
"Đúng vậy."
Mặc Nghị Minh chỉnh chăn cho nàng ta, gắt gao nhíu mày: "Tú Nhi, là tiện nhân Vân Thi Nhã kia hạ độc nàng đúng không? Bổn vương nghe nói hôm qua ả ta đến Quốc công phủ gặp nàng."
"Cái này...
Vân Mỹ Tú có hơi khó xử.
Nàng ta không muốn nhìn Vân Thi Nhã sống tốt.
Nếu nàng ta có thể thừa dịp này mà kéo ả xuống...
Mà thôi, bỏ đi, thời cơ vẫn chưa tới.
Nàng ta như đang tỉ mỉ nhớ lại, sắc mặt đầy khổ sở nhìn về phía Mặc Nghị Minh, nói nhỏ một cái tên.
"Thật sao?!"
Nghe cái tên mà nàng ta vừa nói, ánh mắt Mặc Nghị Minh nhanh chóng lóe lên, kinh hãi nhìn nàng ta một cái. Tiếp đó, cả gương mặt hắn âm tàn hung ác: "Nàng có chứng cứ không?"
Tỳ nữ Lục Thanh bên cạnh Vân Mỹ Tú trình chứng cứ lên.
Sắc mặt Mặc Nghị Minh lại càng tối đen mù mịt: "Chuyện này bổn vương sẽ điều tra rõ ràng"
Hắn ta nói xong thì đứng dậy,
Ban đầu hắn ta định rời khỏi đây luôn, nhưng thấy dáng vẻ kiều diễm của nàng ta, giọng điệu cũng chậm lại, nhẹ giọng căn dặn: "Nàng bồi bổ cho tốt vào"
"Chuyện này bổn vương nhất định sẽ cho nàng một câu trả lời thỏa đáng! Nàng muốn thế nào, bổn vương cũng sẽ tìm đủ mọi cách để khiến nàng hài lòng." "Thật sao Vương gia?"
Vân Mỹ Tú vui vẻ, vội vã kiềm chế tâm tình của bản thân, lại tủi thân nói: "Thế nhưng ta chỉ muốn Vương gia ở bên ta thôi"
"Chỉ cần Vương gia ở bên ta, những thứ khác đều không còn quan trọng nữa"
Nàng ta càng "ẩn nhẫn săn sóc", càng "hiểu chuyện nghe lời", Mặc Nghị Minh lại càng cảm thấy có lỗi với nàng ta: "Tú Nhi, nàng cứ yên tâm"
"Bổn vương nói được làm được!"
Hắn ta cúi người, khẽ hôn nàng ta một cái, rồi lại dặn dò tỳ nữ chăm sóc nàng ta cho tốt.
Sau đó phất tay áo rời đi.
Vân Mỹ Tú nhìn cửa phòng khép lại, cảm giác đắc ý hả hê làm khóe môi nàng ta cong lên.
Lúc này, trời cũng đã sáng.
Mặc Nghị Minh tính toán thời gian, định quay về Doanh Vương phủ một chuyến rồi mới vào cung chầu buổi triều sớm.
Cả đêm nay hắn ta chưa từng chợp mắt, hai mắt hắn ta đỏ bừng, sắc mặt vô cùng khó coi.
Nhìn có hơi đáng sợ.
Hắn ta không nói lời nào, đi thẳng vào Doanh Vương phủ, rồi lại thẳng một đường đến tẩm viện của Tân Thục Trinh. Hạ nhân thỉnh an hắn ta, bẩm báo Vương phi vẫn chưa rời giường, nhưng hắn ta tựa như không hề nghe thấy, xông thẳng vào luôn.
Tuy Tân Thục Trinh chưa rời giường, nhưng cũng đã thức dậy rồi.
Nhũ mẫu chăm con gái nhỏ cho nàng ta, tuy đêm nay không có con nhỏ khóc la ầm ĩ, nhưng nàng ta vẫn không thể ngủ ngon giấc.
Vì Mặc Nghị Minh cả đêm chẳng về.
Nàng ta cũng không cần nghĩ nhiều, chắc chắn hắn ta đã đến Quốc công phủ, ăn ngủ với con tiểu hồ ly tinh kia rồi!