Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vương Phi Giàu,Vương Gia Nghèo - Mặc Thiên Lăng

Mặc Nghị Minh ra sức bạt tai không hề nương tay. 

Tần Thục Trinh bị hắn ta bạt tai hoa cả mắt, ù cả tai. Nàng ta hét lên đau đớn muốn vùng ra để xuống giường nhưng Mặc Nghị Minh vẫn siết chặt cổ giữ nàng ta lại. 

Giây phút ấy, Tần Thục Trinh như thấy Diêm Vương đang vẫy tay gọi mình. 

Nàng ta nhìn kỹ lại bèn nhận ra đôi mắt đỏ ngầu của Mặc Nghị Minh. 

Trong ánh mắt hắn ta lóe lên tia chết chóc mãnh liệt. Hắn ta thực sự muốn giết nàng ta. 

Nỗi sợ hãi trong nháy mắt bao trùm cả người nàng ta. 

Tần Thục Trinh điên cuồng giãy giụa, vừa vươn tay đập cánh tay của Mặc Nghị Minh, vừa dùng sức đạp mạnh hai chân xuống giường. 

Đám hạ nhân sợ hãi đứng ngoài cửa nhìn vào trong nhưng không ai dám tiến lên. 

Tử Y Thần thấy Tần Thục Trinh bắt đầu trợn mắt, lực giấy cũng dần đuối bèn hoảng hốt quỳ xin: "Vương gia, người bóp chết Vương phi mất!" 

"Xin Vương gia nể mặt hai vị tiểu quận chúa mà tha cho Vương phi đi ạ!" 

Tuy nàng ta không biết đã xảy ra chuyện gì. 

Nhưng phải xin tha cho Tần Thục Trinh trước đã. 

Nghe thấy thế, Mặc Nghị Minh mới lấy lại được ý thức. 

Hắn ta buông lỏng tay, nhìn chằm chằm Tần Thục Trinh đang há miệng hớp lấy từng ngụm khí để thở. Hắn ta lạnh lùng chất vấn: "Tiện nhân, hôm qua ngươi đã làm gì?!" 

Trên cổ Tân Thục Trinh toàn là vết hằn, khuôn mặt nàng ta cũng sưng đỏ. 

Nàng ta vừa sợ hãi ấm ức khóc vừa trả lời câu hỏi của Mặc Nghị Minh: "Vương gia, hôm qua, thiếp thân không làm gì cả" 

Giọng nói của nàng ta khàn đặc. 

"Không phải chính ngươi cho người đưa điểm tâm tới phủ Quốc Công hay sao?" 

Mặc Nghị Minh chán ghét nhìn chằm chằm nàng ta. 

Tần Thục Trinh lập tức sững người. 

Sau khi nàng ta nhớ ra bèn vội vàng giải thích: "Vương gia, quan hệ của thiếp thân với Vân nhị tiểu thư trước nay rất tốt. Tối qua nhà bếp làm món điểm tâm mới, thiếp thân thấy ngon... 

"Cho nên mới cố ý mang tặng một ít cho Vân nhị tiểu thư" 

Vốn dĩ nàng ta muốn nhân chuyện này lấy lòng Mặc Nghị Minh. 

Không ngờ Mặc Nghị Minh lại nổi giận lôi đình! 

Hắn ta không động tay đánh Tần Thục Trinh nữa mà quay qua đá chiếc ghế đổ ngang chắn trước mặt! 

"Giỏi lắm! Nếu ngươi đã thừa nhận như thế, xem ra chính ngươi đã hạ độc Vân Mỹ Tú phải không?" 

Hắn ta sát khí bừng bừng, quay người lại nhìn nàng ta. 

Phòng bếp Vương phủ mới làm loại điểm tâm mới? 

Nếu nói như thế thì xem ra Vân Mỹ Tú không hề nói dối hắn ta, nàng ta không mua được điểm tâm đó ở bên ngoài. Vừa rồi Mặc Nghị Minh ở phủ Quốc Công cũng nhìn thấy điểm tâm đó quả thật có vấn đề. 

"Vương gia, ngài nói gì vậy?" 

Tần Thục Trinh thốt lên. Nàng ta không dám tin hỏi: "Thiếp thân hạ độc Vân Mỹ Tú khi nào?" 

Mặc Nghị Minh không thừa nhận mối quan hệ giữa hắn ta và Vân Mỹ Tú. 

Hắn ta độc ác trừng mắt với Tần Thục Trinh: "Ngươi có biết lão hồ ly Vân Thiệu Khiêm kia có ý đầu quân về phía bổn vương không?" 

"Nếu ngươi hạ độc Vân Mỹ Tú, đắc tội với ông ta, sau này bổn vương sẽ bị ông ta đâm sau lưng" 

Hắn ta sẽ mượn cớ này để trút giận thay cho Vân Mỹ Tú. 

Tần Thục Trinh không biết phải thanh minh thế nào. 

Mặc Nghị Minh nổi giận cấm túc nàng ta và giao quyền chưởng quản cho quản gia của phủ. Hắn ta cũng có ý để quản gia thay hắn ta sắp xếp mọi chuyện để chuẩn bị nạp thiếp, hoặc là... cưới trắc phi. 

Lòng Tần Thục Trinh như nguội lạnh. 

Nàng ta không thể nghĩ ra được vì sao chuyện cấm túc lại rơi lên đầu mình! 

Rõ ràng nàng ta không đầu độc Vân Mỹ Tú, mà nói đúng hơn là nàng ta hiện giờ chưa có ý định ấy... 

Nhưng Mặc Nghị Minh không chịu nghe nàng ta giải thích mà trực tiếp ra lệnh nhốt người. 

Chuyện này ẩm ĩ đồn thổi khắp nơi. 

Đến cả Vân Thi Nhã cũng biết chuyện. 

Mặc Thiên Lăng vừa từ buổi triều sớm về nhìn thấy Vân Thi Nhã đang nói chuyện với Ngụy bá, bèn đến gần hỏi: "Các ngươi đang nói chuyện gì thế? Bổn vương nghe các ngươi nhắc đến Doanh Vương phi?" 

"Tai Vương gia thính thật đấy, còn nhanh nhạy hơn cả tai chó" 

Vân Thi Nhã châm biếm hắn: "Chỉ cần là chuyện có liên quan tới Doanh Vương phi, cho dù có xa thế nào Vương gia cũng nghe thấy nhỉ" 

"Vân Thi Nhã, ngươi chửi bổn vương? Gan của ngươi lớn quá đấy!" 

Mặc Thiên Lăng nghiêm mặt. Vân Thi Nhã thấy hắn sắp nổi giận bèn qua loa nói vài câu dỗ hắn nguôi giận: "Ta đang khen ngươi mà! Phải rồi, Doanh vương cho người đưa vàng tới rồi" 

"Nói trước là sẽ chia đôi cho ngươi. Phần của ngươi, ta dặn Đồng Thừa mang đến Thính Trúc viện rồi." 

Mặc Thiên Lăng thầm nghĩ nàng so sánh hắn với chó mà còn nói không phải đang chửi hắn? 

Nhưng nể số vàng kia, Mặc Thiên Lăng sẽ không so đo với nàng nữa. 

Ngụy bá thấy Vương gia nhà mình chịu thiệt thì không khỏi nín cười, vội vàng quay người rời đi. 

"Ta nghe nói Doanh Vương ra tay rất nặng với Doanh Vương phi, còn cấm túc nàng ta nữa. Vừa rồi Ngụy bá nói Doanh Vương có ý muốn nạp thiếp hoặc cưới trắc phi để chưởng quản Doanh Vương phủ." 

Vân Thi Nhã lắc đầu: "Đúng là sông có khúc người có lúc." 

Kết cục hiện giờ của Tần Thục Trinh khác gì ngày hôm qua của nàng đâu? 

Vân Mỹ Tú cũng nhẫn tâm thật. Nàng ta lấy cả tính mạng mình ra để cược mà đặt bẫy Tần Thục Trinh. 

Nàng quả thực không nhìn nhầm nàng ta! 

Nhưng nếu không phải đã sớm chuẩn bị thuốc giải thì chắc hẳn Vân Mỹ Tú cũng không dám mạo hiểm như thế. Nàng đang mải nghĩ bèn nghe Mặc Thiên Lăng thờ ơ nói: "Ở trong chăn mới biết chăn có rận" 

"Ngươi có sức lực lo chuyện bao đồng như thế thì chi bằng nghĩ xem mấy ngày nữa sẽ tặng quà gì cho mẫu phi đi." 

"Vương gia đang nhắc nhở ta phải lấy lòng mẫu phi à?" 

Vân Thi Nhã nhướng mày. 

"Bổn vương không rảnh rang như thế." 

Tuy Mặc Thiên Lăng nói vậy nhưng hắn lại đảo mắt nhìn hướng khác, rõ ràng là đang chột dạ. 

"Tân Thục Trinh bị cấm túc trong phủ rồi! Có khi rất nhanh nàng ta sẽ bị hưu, lẽ nào ngươi không quan tâm nàng ta hả?" 

Vân Thi Nhã kiễng chân muốn nhìn thẳng vào mắt hắn. 

"Vân Thi Nhã, từ khi nào ngươi lại trở nên chua ngoa thế hả?" 

Mặc Thiên Lăng bị nàng chọc phiền bèn nhíu mày, khẽ đẩy nàng ra xa. 

"Ta vốn chua ngoa như thế mà. Lẽ nào Vương gia còn chưa hiểu ta chắc?" 

Vân Thi Nhã vẫn không chịu buông tha, nói: "Ngươi bị ta nói trúng tim đen rồi nên thẹn quá hóa giận đúng không? Có phải ngươi cũng đang phiền não vì chuyện này không? Đây là cơ hội tốt để ngươi giành lại trái tim mỹ nhân đấy" 

Giành lại trái tim mỹ nhân? 

Hắn cần trái tim Tần Thục Trinh lúc nào? 

Mặt Mặc Thiên Lăng sa sầm: "Có phải gần đây bổn vương dung túng ngươi quá rồi không?" 

Vì thế mà nàng càng ngày càng không quy củ, càng lúc càng không kiêng kỵ gì trước mặt hắn! 

Vân Thi Nhã thấy hắn thực sự tức giận bèn vội vàng đổi câu chuyện: "À phải rồi, không phải ngươi nói sẽ giao Du Nhị cho ta à? Người đâu?" 

Chuyện chính vẫn quan trọng hơn. 

"Lát nữa Đồng Mặc sẽ đưa người đến. Ngươi về đợi đi" 

Mặc Thiên Lăng đi về hướng thư phòng. 

Mới một ngày không gặp, vậy mà hắn đã thấy nhớ "cục thịt viên" nhỏ bé đáng yêu rồi... 

Hắn đi được vài bước lại quay về: "Vân Thi Nhã, không cần biết ngươi làm gì Du Nhị, nhưng bổn vương cảnh cáo ngươi đừng có gây ra chuyện thị phi nữa! Bổn vương không muốn đi sau lau mông' cho ngươi nữa đâu!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!