Du Nhị bị chặn miệng, cả người hắn ta bị trói chặt nằm dưới chân Vân Thi Nhã.
Thấy nàng tới gần, cả người hắn ta run lẩy bẩy, miệng phát ra những tiếng ú ớ, không rõ hắn ta muốn nói điều gì.
Nhưng có thể nhìn rõ nỗi khiếp sợ dâng lên trong ánh mắt hắn ta.
"Vương phi, tiếp theo đây.."
Đồng Mặc chưa nói hết đã thấy nàng khoát tay: "Ngươi lui xuống đi, chuyện ở đây cứ giao cho ta là được."
"Nhưng Vương phi...
Đồng Mặc lo Du Nhị sẽ giở trò với Vân Thi Nhã.
Vừa nói tới đó, Đồng Mặc đã đối diện với đôi mắt trong vắt của nàng: "Sao nào? Ngươi sợ ta không đối phó nổi với thằng chó đẻ cỏn con này à?"
Thằng chó đẻ?
Thằng chó đẻ là cái gì?
Đồng Mặc cực khó hiểu.
Nhưng hắn ta thấy thái độ của nàng kiên quyết nên chỉ đành quay người ra ngoài.
Trong viện chỉ còn lại Vân Thi Nhã và Du Nhị.
Nàng hứng thú quỳ thấp người nhìn đôi mặt sợ hãi của Du Nhị rồi vươn tay lấy miếng gỗ chặn miệng của hắn ra, hỏi: "Du Nhị ơi là Du Nhị, ngươi có nhận ra ta không?"
Du Nhị lắc đầu ý nói không biết nàng.
"Không nhận ra cũng không sao"
Vân Thi Nhã đủng đỉnh rút con dao găm từ trong người ra.
Nàng rút dao găm ra khỏi vỏ, chầm chập hướng thẳng đến yết hầu Du Nhị: "Bây giờ thì sao? Ngươi nhận ra ta chưa?"
Du Nhị run bần bật, nước mắt nước mũi giàn dụa rồi òa khóc.
"Minh Vương phi, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân sai rồi!"
"Thì ra ngươi vẫn nhận ra ta"
Lúc này Vân Thi Nhã mới vừa ý gật đầu. Nàng kéo ghế ngồi trước mặt Du Nhị, giẫm chân lên ngực hắn ta: "Bổn vương phi có điều này không hiểu"
"Lúc trước rõ ràng ta bảo ngươi nghĩ cách để dọa Cửu Công chúa chút thôi."
Nhắc chuyện năm xưa, khuôn mặt Vân Thi Nhã nóng bừng bừng.
Nguyên thân đúng là ngốc nghếch!
Chỉ vì vài đôi câu khích bác của Vân Mỹ Tú, tin vào cái nàng ta gọi là "kế hay" mà hạ độc thủ với Mặc Linh Hy.
Nhưng lúc đó quả thực nguyên thân không muốn ra tay với Mặc Linh Hy thật.
Chỉ định dọa nàng ấy chút thôi.
Không ngờ nguyên thân lại tìm phải Du Nhị độc ác làm ô nhục thanh danh của Mặc Linh Hy thật!
"Khi đó bổn vương phi cho người số bạc rất lớn. Không ngờ ngươi lại đi tìm đám hồ bằng cẩu hữu của người, cuối cùng suýt chút nữa làm ô nhục Cửu Công chúa thật"
Nàng nhấn mạnh chân, xoáy vào lồng ngực của Du Nhị: "Nói, là ai sai khiến ngươi?!"
Du Nhị bị đau hét toáng lên.
"Xin Minh Vương phi tha mạng. Lúc đó... lúc đó tiểu nhân nhớ kỹ lời dặn của người mà, tiểu nhân không hề làm gì Cửu Công chúa...
"Người còn muốn lươn lẹo?"
Vân Thi Nhã tiếp tục dồn sức: "Nếu không phải Vương gia kịp tới cứu Cửu Công chúa thì giờ ngươi còn có cơ hội ở trước mặt ta mà nói nhớ kỹ lời dặn của ta nữa à?"
Nếu không phải vì muốn tìm chứng cứ.
Nàng rất muốn xông lên giẫm chết tên khốn nạn không biết xấu hổ này!
Du Nhị kêu la oai oái.
"Nói! Ai sai ngươi làm như thế?"
Vân Thi Nhã tức giận chất vấn.
Du Nhị cắn răng, không khai một chữ mà chỉ kêu la.
"Xem ra người chưa thấy quan tài còn chưa đổ lệ nhỉ?"
Vân Thi Nhã thu chân về, cầm con dao găm như vô tình như cố ý gõ lên tay cầm ghế: "Để ta nghĩ xem nên cạy miệng ngươi ra kiểu gì!"
Du Nhị nhìn dao găm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo mà thót cả tim.
"Ta chỉ cho ngươi một cơ hội này thôi, nếu ngươi không khai thành khẩn thì hôm nay ta sẽ khiến ngươi sống không được mà chết cũng không xong!"
Nàng nhìn hắn ta từ trên cao xuống, lạnh lùng gắn từng chữ.
Du Nhị ung dung nghĩ, một nữ nhân như nàng sẽ không dám làm gì hắn ta đâu.
Dù sao người trong Kinh Thành có ai mà không biết vị Minh Vương phi này chỉ có tứ chi phát triển, chứ đầu óc thì lại cực đơn giản chứ?
Thế là hắn ta cố tình gân cổ giả chết.
"Trước kia ta đã từng nghiên cứu làm sao để cắt từng lát thịt người mà không khiến hắn ta tắt thở, nhưng mãi chưa có ai để thực hành. Hôm nay ta sẽ thử thực hành xem sao"
Giọng nói của nàng lạnh lẽo như sương sớm.
Âm thanh cũng lạnh rét như cơn gió buốt thổi qua lưng.
Du Nhị rùng mình, kinh hồn khiếp đảm nhìn chằm chằm dao găm trong tay nàng: "Minh Vương phi, người... người không định cắt thịt tiểu nhân ra đấy chứ?"
"Tại sao không chứ?"
Vân Thi Nhã hỏi ngược lại hắn ta rồi mỉm cười tàn nhẫn: "Vừa hay sau viện của ta còn nuôi một con chó sói."
"Thịt trên người ngươi sợ là còn chưa bổ dính răng cho nó đâu"
Đương nhiên nàng chỉ bịa ra chuyện chó săn này để cố ý hù dọa Du Nh thôi.
Vân Thi Nhã nhìn hắn ta sợ hãi, run lẩy bẩy co quắp trên mặt đất bèn mỉm cười: "Lần đầu tiên ta thực hành đấy! Đợi lát nữa có lỡ mạnh tay thì ngươi cũng đừng hét đau nhé" Nói xong, nàng xắn tay áo, bày ra tư thế chuẩn bị bắt đầu cắt thịt từ cánh tay Du Nhị: "Bắt đầu cắt từ đây đi"
"Á.."
Du Nhị nhìn Vân Thi Nhã tiến gần đến càng sợ hãi kêu gào thảm thiết!
Mặt hắn ta trắng bệch, hoảng hốt xin tha: "Minh Vương phi, xin người tha cho tiểu nhân đi. Tiểu nhân xin khai, tiểu nhân xin khai ạ!"
Tiếc là hiện giờ Vân Thi Nhã không muốn nghe hắn nói.
"Hay là ta bắt đầu cắt từ chân đi vậy, thịt ở chân nhiều."
Nàng đưa dao găm lướt qua bắp chân của Du Nhị.
Hắn bị trói gô một chỗ, cố gắng điên cuồng giằng co, cố trốn thoát khỏi bàn tay Vân Thi Nhã: "Minh Vương phi, mọi chuyện... mọi chuyện đều do Doanh Vương phi đứng sau sai khiến!"
"Doanh Vương phi?"
Vân Thi Nhã ngừng tay lại, nhướng mày nhìn hắn ta: "Ngươi to gan nhỉ!"
"Ngươi dám vu tội cho Doanh Vương phi à? Ngươi có biết đây là tội mất đầu không?"
"Tiểu nhân không dám. Tiểu nhân không vu tội cho Doanh Vương phi. Mọi chuyện quả thực đều do Doanh Vương phi sai bảo...
Giọng nói của Du Nhị vì sợ hãi mà run rẩy.
"Vậy à? Vậy ngươi nói thử xem Doanh Vương phi đã sai khiến ngươi thế nào?"
Nàng ngồi về chỗ, cầm dao găm chơi đùa, nói: "Ngươi mà dám nói nửa câu dối trá, ta sẽ cắt lưỡi ngươi vứt cho chó ăn!"
Tuy nàng nói rất nhẹ nhàng nhưng ý đe dọa trong lời nói khiến người khác không khỏi sởn da gà!
Du Nhị hãi hùng rụt cổ, ngoan ngoãn kể lại chuyện năm đó.
"Lúc đó người tìm đến tiểu nhân bảo tiểu nhân đi dọa Cửu Công chúa. Tiểu nhân... tiểu nhân vốn làm theo lời sai bảo của người, nhưng không ngờ người vừa đi thì Doanh Vương phi liền xuất hiện...
Tân Thục Trinh nói hắn ta phải cướp đi trong sạch của Mặc Linh Hy.
"Lúc đó tiểu nhân không nghe theo, nhưng Doanh Vương phi cho tiểu nhân rất nhiều bạc"
Du Nhị run rẩy, lời nói đứt quãng: "Doanh Vương phi còn nói nếu tiểu nhân dám kể chuyện này cho người khác thì sẽ khiến tiểu nhân chết không có chỗ chôn!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!