"Thật không hiểu sự kiêu ngạo của mày bắt nguồn từ đâu? Trông chẳng khác gì một gã hề, nực cười đến cực điểm!"
Lâm Phong giữ vẻ mặt lạnh lùng, lao vút từ trên cao xuống, vươn bàn tay khổng lồ chộp thẳng về phía Đào Thiên Cung.
Tuy ra tay dứt khoát là thế, nhưng Lâm Phong vẫn giữ trạng thái cảnh giác cao độ. Anh tỏa thần niệm khổng lồ quét ngang bốn phương tám hướng để dò xét mọi biến động xung quanh. Anh thừa hiểu Đào Thiên Cung chỉ là kẻ đứng mũi chịu sào, là con chim mồi mà thôi. Giờ phút này, trong bóng tối không biết còn bao nhiêu cường giả đang rình rập chờ thời cơ!
Dù Lâm Phong tự tin mình không ngán bất cứ ai, nhưng những thế lực đã tồn tại sừng sững qua bao nhiêu năm tháng chắc chắn không phải dạng vừa. Không thể khinh địch được!
Hôm nay đã định sẵn sẽ là một trận khổ chiến!
Và quả nhiên ...
"Vút!"
Ngay khoảnh khắc anh vừa ra tay, một luồng thần hồng to như thùng nước từ tận chân trời bắn tới, mang theo sức mạnh hủy diệt nhắm thẳng vào lưng anh mà oanh tạc!
Luồng sáng chói lòa chứa đựng vĩ lực kinh người, đi đến đâu không gian vỡ vụn đến đó, mang theo hơi thở chết chóc khiến người ta rùng mình.
"Hừ!"
Lâm Phong hừ lạnh, quay phắt người lại, tung một quyền đấm thẳng vào luồng sáng, đánh tan nát đòn tấn công bất ngờ kia!
Thế nhưng, kẻ địch không cho anh bất kỳ cơ hội nào để thở dốc.
"Vút!"
Ngay lúc đó, một chuỗi Phật châu đen trắng từ hư không bên sườn lao ra. Chuỗi hạt chia làm hai nửa đen trắng rõ rệt, ánh sáng đan xen kịch liệt vào nhau. Đạo vận lan tỏa, phát ra tiếng nổ ầm ầm như sấm rền!
"Keng!"
Lâm Phong vung tay đánh trả, năm ngón tay hóa thành ngọn núi kiên cố đập mạnh vào chuỗi Phật châu, đánh bay nó xa hàng ngàn mét, chìm nghỉm vào hư không mất dạng!
"Tùng! Tùng! Tùng!"
Đúng lúc này, tiếng trống trận dồn dập vang lên từ phía bên phải. Âm thanh chấn động màng nhĩ khiến tâm trí Lâm Phong thoáng chốc mất kiểm soát ..
Chỉ một giây sau.
Một ngọn núi cao chọc trời từ từ lòi ra khỏi hư không. Ngọn núi này vừa giống thực thể, lại vừa như được ngưng tụ từ đại đạo, tỏa ra khí tức kinh hoàng. Chỉ mới lộ ra một góc nhỏ thôi cũng đủ tạo nên áp lực khủng khiếp, ép những tu giả đứng xem từ xa phải hộc máu, sợ hãi lùi lại liên tục ...
"Uỳnh!"
Ngọn núi pháp khí đập mạnh vào cơ thể Lâm Phong, tạo nên tiếng nổ long trời lở đất!
Thân núi khổng lồ tỏa hào quang rực rỡ, vô số đá tảng lăn xuống ầm ầm. Mỗi hòn đá chính là một đạo thuật pháp khắc đầy phù văn, chứa đựng đạo quả vô thượng. Chúng nổ tung trên thân hình vạm vỡ của Lâm Phong, tạo thành từng đóa huyết hoa đỏ thẫm ...
"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"
Khoảnh khắc này, tử khí bao trùm toàn bộ chiến trường.
Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi khí lạnh.
Các cường giả bí ẩn liên tục ra tay, kết hợp tấn công cả linh hồn lẫn thể xác cùng một lúc. Lâm Phong - người vốn chưa từng lùi bước - nay lại bị ép phải lùi lại liên tiếp!
Máu tươi bắn tung tóe khắp người anh, khóe miệng rỉ ra từng dòng máu đỏ, rõ ràng anh đã bị trọng thương.
Quá đáng sợ!
Các cường giả liên thủ tung đòn tuyệt sát, dùng hết những con bài tẩy mạnh nhất với quyết tâm giết chết Lâm Phong ngay tại chỗ, không cho anh bất kỳ đường sống nào!
"Uỳnh!"
Những tảng đá đạo quả ầm ầm giáng xuống, tiếng nổ hòa lẫn với tiếng trống trận tạo thành một khúc nhạc tử vong, lấy trời đất làm sân khấu, lấy chúng sinh làm tế phẩm, chấn động tâm can tất cả mọi người.
"Tùng! Tùng! Tùng!"