"Lâm Phong, ngươi ... "
Kim Vô Danh và lão giả áo xám thần sắc động dung, vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì giờ phút này Lâm Phong quá thê thảm. Quần áo rách nát tả tơi, mái tóc đen rối tung bị máu nhuộm đỏ, khuôn mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. Nơi vai trái trống rỗng, chỉ còn lại vết thương đang không ngừng nhỏ máu ...
"Không cần nhiều lời! Mau rời khỏi đây ... "
Lâm Phong nhìn chẳm chẳm sáu vị cường giả, miệng thốt ra câu nói ấy.
Kim Vô Danh và lão giả áo xám nhíu chặt mày, không lên tiếng. Hai người họ vừa rời đi, Lâm Phong một mình đối mặt sáu vị Chí Tôn, chắc chắn phải chết. Nhưng nếu họ ở lại, cũng chỉ là chịu chết vô ích!
"Giờ lại muốn đi, không phải hơi muộn rồi sao?" Thần Đế buông lời trêu tức.
"Trong gió truyền đến mùi vị đắng chát, đây là hương vị của sự hối hận sao? Vương giả ngày xưa, nay là tù nhân dưới bậc, thật đáng thương và đáng thán!" Trương Hủ cười khẽ.
Đến nước này, sáu vị cường giả ngược lại không vội ra tay nữa. Dù sao nhìn đối thủ giãy giụa trước cái chết cũng là một chuyện thú vị, phải không?
"Rời đi!" Lâm Phong mặt không biểu cảm, nhả ra hai chữ.
"Hy vọng còn có ngày gặp lại!"
Kim Vô Danh và lão giả áo xám nhìn Lâm Phong một lúc lâu, không còn do dự, kéo theo thân thể trọng thương mang Vệ Tử Húc bỏ chạy về phía xa! Họ đều không phải hạng tầm thường, cũng không phải người nhu nhược thiếu quyết đoán. Họ biết ở lại chỉ là hy sinh vô ích, nếu Lâm Phong thực sự có thể giúp họ trốn thoát, ngày sau có lẽ còn cơ hội báo thù!
"Chạy đi đâu!"
Trương Hủ hừ lạnh, thò bàn tay che trời chộp về phía ba người. Khi thấy sắp bắt được, nhưng đúng lúc này, một luồng năng lượng kỳ lạ ập tới khiến tay lão khựng lại. Ngay sau đó, bản nguyên tinh khí trong cơ thể lão từ từ trôi đi, mái tóc đen nhánh chuyển bạc với tốc độ mắt thường có thể thấy được ...
Trong nháy mắt, tóc lão đã bạc trắng một mảng, khiến năm vị Chí Tôn còn lại chấn động.
"Đây ... Đây là ... " Đồng tử Trương Hủ co rụt, lập tức thu tay, ổn định tâm thần để chống lại lực lượng tuế nguyệt đáng sợ!
"Tốc độ thời gian trôi qua tang nhanh ... Đây là lực lượng của Tuế Nguyệt!" Thái Sơ Cổ Tăng ánh mắt sắc lạnh, hét lớn!
"Là ngươi!"
Thần Đế chuyển mắt nhìn về phía Lâm Phong, thần sắc biến ảo không ngừng. Ba vị Chí Tôn bí ẩn kia cũng vậy, lạnh lùng nhìn thắng vào Lâm Phong ...
Giờ khắc nay! Sau vị Đỉnh cấp Chí Tôn không còn bận tâm đến việc Kim Vô Danh chạy trốn nữa. Hoặc có thể nói, sát tâm của họ đối với ba người kia không quá mãnh liệt, bởi ba người đó đến từ hai đại đạo thống siêu cấp, nếu thật sự giết chết có thể dẫn đến sự trả thù của hai thế lực lớn, nên đi rồi thì thôi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!