Ngày tàn của nhà họ Vương đến rồi!
Vương Đằng siết chặt nắm đấm, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bất lực!
Không còn cách nào khác!
Ông ta biết rõ mình không phải đối thủ của Trần Bắc Huyền. Kẻ này quá đáng sợ, đánh một hồi lâu, ông ta liều mạng tấn công nhưng đối phương vẫn ung dung nhàn nhã, rõ ràng chưa tung hết sức. Cuối cùng, chỉ bằng ý thức chiến đấu kinh người, Trần Bắc Huyền đấm một quyền hất văng ông ta từ ngoài vũ trụ xuống đây ...
"Cút ngay!"
Thấy con trai vẫn còn lề mề, Vương Đằng gầm lên một tiếng giận dữ, chấn động đến mức đám tu giả vây xem đằng xa chảy cả máu tai.
"Cha, cha nhất định phải bảo trọng!"
Vương Dược gạt vội nước mắt, quay người bỏ chạy.
Giờ phút này hắn hối hận vô cùng. Hối hận tại sao lại đi trêu chọc Lâm Phong?
Nếu không phải vì Lâm Phong, nhà họ Vương vẫn sẽ cao cao tại thượng, cha hắn cũng sẽ không gặp phải kẻ địch đáng sợ nhường này ...
Tiếc thay, giờ nói gì cũng đã muộn!
“Muốn chạy à?"
Lâm Phong vẫn luôn để mắt tới Vương Dược, đương nhiên không đời nào để hắn trốn thoát ...
Anh cười khẩy, vươn bàn tay khổng lồ chộp tới Vương Dược.
"Láo xược!"
Vương Đằng giận dữ, lập tức ra tay ngăn cản Lâm Phong. Nào ngờ đúng lúc đó, Trần Bắc Huyền lại chắn ngay trước mặt, chặn đứng mọi đòn tấn công của ông ta!
Mắt thấy Lâm Phong sắp đập chết con trai mình, khóe mắt Vương Đằng chảy xuống một dòng huyết lệ!
Tuy ông ta kiêu ngạo, ngang ngược với cả thế gian, nhưng đứa con trai này còn quan trọng hơn cả tính mạng ông ta. Chỉ vì Vương Dược là con của người phụ nữ ông ta yêu nhất đời này!
Là chấp niệm duy nhất của ông ta ngoài việc tu đạo!
Ký ức xưa cũ hiện về, người phụ nữ thích mặc váy hồng, lời ước hẹn dưới gốc cây anh đào năm ấy ...
Quá khứ đã qua, thoat cai đã vạn năm!
“Aaa !!! "
Vương Đằng điên cuồng, dùng chân thân chống lại Trần Bắc Huyền, nhưng từ sâu trong mi tâm lại bắn ra một luồng thần cầu vồng.
Đó là thần hồn của ông ta!
Thần hồn tách khỏi cơ thể, lao đến trước mặt Vương Dược, đỡ lấy đòn tấn công của Lâm Phong!
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Khí tức hủy diệt lan tràn, quét ngang đất trời khiến không gian xung quanh vặn vẹo dữ dội.
'Ngươi ... "
Thần hồn Vương Đằng lùi lại liên tiếp, hồn quang chập chờn hư ảo, đôi mắt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Lâm Phong!
Tên Lâm Phong này sau khi hồi sinh thực lực lại trở nên đáng sợ đến vậy sao? Trong lúc vội vàng ra tay mà một cái tát của anh suýt nữa đã đánh tan thần hồn của ông ta!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!