Nghe những lời của Trần Bắc Huyền nói, trong lòng Lâm Phong chấn động.
Noi như vậy, những sieu cap đạo thong truyền thừa không biết bao nhiêu nam tháng kia cũng không đơn giản như bề ngoài, có lẽ cũng có lão tổ loại ba, thậm chí loại bốn trở lên đang ẩn thế không xuất hiện, chờ đợi thời cơ thành tiên ...
Lại liên tưởng đến việc Trần Bắc Huyền từng một mình đối đầu với Thánh địa Dao Quang mà vẫn an toàn rút lui, thực lực e rằng không phải tầm thường. Điều này khiến anh cảm thấy may mắn, may mà vừa rồi không xúc động đấm cho Trần Bắc Huyền một đấm, nếu không e là không tránh khỏi một trận đòn nhừ tử ...
"Bắc Huyền tiền bối hiện giờ được tính là loại mấy?" Lâm Phong hỏi.
"Ta giết Vương Đằng dễ như trở bàn tay, cậu nói xem?"
Trần Bắc Huyền nhìn Lâm Phong với vẻ mặt như cười như không, lại nói: "Vừa rồi hình như cậu muốn ra tay với ta? Có phải muốn đấm ta một đấm, chứng minh mình rất lợi hại không?"
"Không có, không có. Ai nói vậy? Ngài chính là cha vợ đáng kính nhất của tôi. Là trưởng bối của tôi, sao tôi có thể ra tay với ngài?" Lâm Phong mặt mày nghiêm túc, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
"Bớt diễn trò với ta đi, tính cách thẳng nhóc cậu thế nào ta biết rõ hơn ai hết. Sau này làm việc thì khiêm tốn một chút cho ta, đừng lúc nào cũng để người khác phải chùi đít." Trần Bắc Huyền thản nhiên nói.
Lâm Phong không cho là đúng, tự tin đáp: "Hiện giờ Linh Thể của tôi đã đại thành, lại sắp độ Cửu Cửu Thiên Kiếp. Hà cớ gì phải sợ kẻ khác? Tôi muốn giết sạch mọi kẻ thù, chứng đạo quả vô địch của ta."
"Haha ... "
Trần Bắc Huyền cười lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục nói: "Người trẻ tuổi không biết trời cao đất dày, ngay cả ta cũng không dám nói lời ngông cuồng như vậy. Chủ nhân đời trước của tháp Thiên Ma tiếp cận Tiên, còn bị người ta phục kích, giờ không biết đang ở nơi nào."
"Cậu tưởng mọi chuyện đơn giản thế sao, hay cậu nghĩ Thiên Sinh Linh Thể rất lợi hại? Người khác không có thể chất cường hãn à?"
"Lùi một vạn bước mà nói, thế nào là vô địch, thế nào là bất bại?"
"Cho dù có một ngày nào đó cậu bước lên đỉnh cao của đạo, thì thế nào? Cậu không có điểm yếu sao? Khi có một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào điểm yếu của cậu, cậu sẽ làm thế nào?"
Trần Bắc Huyền dùng đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chẳm Lâm Phong. Đôi mắt ấy tỏa ra ánh sáng kỳ lạ, như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.
Lâm Phong nhất thời không biết trả lời sao, đành im lặng.
"Thôi. Giờ nói với cậu nhiều cũng vô dụng, cậu cứ chuẩn bị cho tốt để đón Cửu Cửu Thiên Kiếp đi."
"Kiếp nạn này đối với cậu cực kỳ quan trọng và rất có thể còn hung hiểm hơn những gì cậu đã trải qua, nên ta khuyên cậu tốt nhat nên đi tìm một ít Tiên Linh Thạch, lúc quan trọng có thể cứu mạng cậu."
Trần Bắc Huyền bỏ lại câu nói đó rồi rời khỏi phòng. Lâm Phong nhìn theo bóng lưng hắn, tâm trạng rối bời. Cuộc trò chuyện đêm nay gần như đảo lộn thế giới quan của anh, khiến anh cảm thấy mình vẫn giống như ếch ngồi đáy giếng, thế giới bên ngoài quá rộng lớn, anh đang ở trong màn sương mù không thể nhìn rõ.
Không lâu sau, Nhị sư tỷ mặc váy ngủ mỏng manh, đôi mắt đỏ hoe đẩy cửa bước vào. Vừa vào đến nơi, cô ta đã không kìm được tiếng nức nở, dường như rất đau buồn, rất thương tâm.
"Sao vậy?" Lâm Phong nhíu mày hỏi.
"Đại sư huynh không từ biệt mà đi rồi, chỉ để lại một bức thư." Khương Ngôn Khê đưa ra một bức thư.
Lâm Phong nhận lấy bức thư đọc, bên trong là những lời tâm huyết của Đại sư huynh. Thời gian qua, tâm trạng Đại sư huynh rất phức tạp. Trước đây với tư cách là sư huynh, anh ta luôn che chở cho sư đệ sư muội, nhưng giờ đây dường như lại trở thành gánh nặng, điều này khiến anh ta rất thất vọng, áp lực rất lớn, nên quyết định một mình lên đường tìm kiếm con đường đột phá cho riêng mình.
Lâm Phong gấp thư lại, trong lòng cảm khái muôn vàn. Nhưng anh tôn trọng quyết định của Đại sư huynh, cũng biết một thiên chi kiêu tử như Đại sư huynh có niềm tin riêng, có con đường riêng phải đi, không thể cứ mãi đi theo sau lưng anh.
"Tiểu sư đệ, giờ chúng ta phải làm sao?" Nhị sư tỷ khẽ hỏi.
"Đợi xử lý xong chuyện ở đây, chúng ta sẽ đến Vong Linh Chi Trạch tìm ... Trước đo tại buổi đấu giá có nói Vong Linh Chi Trạch nghi ngo xuat hiện rat nhiều Tiên Linh Thạch, đây là một cơ duyên lớn." Trong mắt Lâm Phong lóe lên tia sáng.
Nhị sư tỷ gật đầu, rồi có chút ngại ngùng nói: "Tiểu sư đệ, tối nay chị có thể ngủ ở chỗ cậu không?'
"Hả?" Lâm Phong nhìn Nhị sư tỷ yêu kiều, có chút ngơ ngác.
"Không biết tại sao, mấy ngày nay chị cứ hay gặp ác mộng, trước đây đều có Đại sư huynh bên cạnh, giờ Đại sư huynh đi rồi ... "
"Gặp ác mộng .? " Lâm Phong thắc mắc.
Tuy thực lực của Nhị sư tỷ không mạnh, nhưng giờ cũng là Xuất Khiếu Cảnh hậu kỳ, tu giả như vậy sao có thể gặp ác mộng?
"Ừ. Trong mơ chị thấy rất nhiều người kỳ lạ, bọn họ mặc áo liệm, nằm trong quan tài cười với chị, còn khen chị rất đẹp, muốn ... "
"Muốn gì?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!