Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

Ngay giữa lúc đám đông đang bàn tán sôi nổi, nhóm ba người Lâm Phong, Trần Bắc Huyền và Nhị sư tỷ cũng vừa vặn đặt chân đến trước cửa khách sạn.

Cả ba đều tỏ ra vô cung khiêm tốn, thu liễm toàn bộ khí tức, trông chẳng khác nào những người bình thường hòa lẫn vào dòng người tấp nập. Thế nhưng, dù có che giấu kỹ đến đâu, họ vẫn ngay lập tức bị người khác nhận ra!

"Mẹ ơi, Huyết Vụ Vương đến rồi!"

Trong đám đông lập tức vang lên tiếng kinh hô thất thanh.

"Xoạt ... "

Đám đông vốn đang chen chúc chật chội bỗng chốc dạt ra hai bên, tự động nhường ra một lối đi nhỏ.

"Vút ... "

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Phong, trái tim ai nấy đều đập thình thịch vì căng thẳng.

So với một Trần Bắc Huyền cao cao tại thượng, thần long thấy đầu không thấy đuôi, thì Lâm Phong lại càng khiến họ cảm thấy kính sợ hơn gấp bội.

Bởi lẽ, sự tàn nhẫn và quyết đoán của anh là thứ mà ai cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Những chiến tích lẫy lừng trước đây đều minh chứng cho tính cách hung hãn của Lâm Phong. Một khi anh đã ra tay thì đối thủ không chết cũng tàn phế, mà khả năng cao nhất chính là bị đánh nổ thành một màn mưa máu.

Điều quan trọng hơn cả là, bất kể rơi vào hiểm cảnh tàn khốc đến mức nào, Lâm Phong vẫn luôn biết cách hóa nguy thành an, thậm chí phá kén trùng sinh, quét ngang mọi kẻ địch. Một vị Chí tôn trẻ tuổi vừa sở hữu khí vận ngút trời, vừa có thực lực kinh người như vậy, thử hỏi làm sao có thể không khiến người ta kiêng ky, không khiến người ta run sợ cho được?

"Tiểu sư đệ, tại sao bọn họ lại gọi cậu là Huyết Vụ Vương vậy?"

Nhị sư tỷ ghé tai anh hỏi nhỏ.

"Chậc chậc, Huyết Vụ Vương, biệt danh nghe hay đấy! Năm xưa chủ nhân của ta cũng có một danh xưng tương tự, được người đời gọi là 'Bạo Đầu Vương'! Đơn giản vì ngài ấy rất thích đập nát đầu kẻ khác."

Giọng nói trêu chọc của Tiểu Tháp cũng vang lên trong đầu Lâm Phong.

Lâm Phong nghe vậy thì cạn lời, chẳng biết phải phản ứng ra sao.

Anh tiện tay túm lấy một người đàn ông trung niên đang đứng bên đường, định bụng hỏi xem cái biệt danh quái đản này rốt cuộc là do kẻ nào lan truyền ra ngoài.

Ai ngờ đâu, người đàn ông trung niên kia sợ đến mức hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy van xin:

"Xin đừng vỗ tôi thành sương máu, làm ơn đừng vỗ tôi thành sương máu mà!"

"Phụt!"

Nhìn cảnh tượng này, Nhị sư tỷ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Lâm Phong bất lực lắc đầu, nhẹ nhàng đưa tay đỡ người đàn ông trung niên đứng dậy, ôn tồn giải thích:

"Thật ra tính tình tôi cũng khá là hòa đồng, dễ chịu. Chỉ cần mấy người không trêu chọc tôi, thì tôi cũng sẽ chẳng bao giờ động thủ với các người đâu!"

"Nhìn ra được, tôi nhìn ra được mà! Huyết Vụ Vương tiền bối vừa nhìn đã biết là một người hiền lành, nhân hậu ... "

Người đàn ông trung niên vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán, trên mặt cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt.

"Còn mọi người thấy sao?"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!