Lâm Phong vội vàng bế Nhị sư tỷ đặt lên giường.
Anh lay nhẹ người cô ta, miệng liên tục gọi tên Nhị sư tỷ, nhưng cô ta vẫn không hề có chút phản ứng nào. Điều này khiến đôi lông mày của anh nhíu chặt lại.
Không ổn rồi!
Tuy thực lực của Nhị sư tỷ không phải quá xuất sắc, nhưng dù sao cô ta cũng là một tu giả. Làm sao có thể vô cớ buồn ngủ rồi ngủ say như chết mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào?
"Lẽ nào có liên quan đến cơn ác mộng kia?"
Lâm Phong chần chừ giây lát, sau đó phóng thần thức ra kiểm tra tình trạng cơ thể của Nhị sư tỷ.
Và ngay lúc này, cơ thể Nhị sư tỷ đột nhiên co giật dữ dội. Gương mặt vốn dĩ hồng hào bỗng chốc trở nên nhợt nhạt, đôi môi tím tái, miệng không ngừng lẩm bẩm trong sự hoảng loạn tột độ: "Đừng ... đừng qua đây. Đừng qua đây ... "
"Nhị sư tỷ."
Sắc mặt Lâm Phong biến đổi dữ dội.
Một cỗ thần thức khổng lồ ngay lập tức bao trùm lấy cả người Nhị sư tỷ, len lỏi sâu vào tận thần hồn của cô ta.
Cuối cùng, anh cũng phát hiện ra điểm bất thường.
Chỉ thấy trên bản nguyên thần hồn của Nhị sư tỷ, không ngờ lại xuất hiện một luồng hắc khí, mà luồng hắc khí này đang gặm nhấm thần hồn của cô ta từng chút một ...
"Âm."
Lâm Phong không chut do dự, một luồng thần niệm khổng lồ cuồn cuộn ập tới, đánh thẳng vào luồng hắc khí nhằm trấn áp nó. Tuy nhiên, dường như nhận ra sự nguy hiểm, luồng hắc khí ấy lập tức rụt sâu vào tận cùng thần hồn của Nhị sư tỷ, khiến Lâm Phong rơi vào thế khó, không thể nào tiêu diệt được nó.
"Cái thứ chết tiệt, mày là ai? Dám ra tay tàn độc với Nhị sư tỷ của tao. Mày muốn chết sao?" Khuôn mặt Lâm Phong trở nên dữ tợn.
Thảo nào trước đó anh không hề nhận ra điều gì bất thường. Hóa ra luồng hắc khí quái dị này lại ẩn náu tận sâu thẩm trong thần hồn, nếu không kiểm tra kỹ lưỡng thì làm sao mà phát hiện được.
Bây giờ, cách duy nhất để tinh luyện thứ này là ép nó ra ngoài. Nếu không, thần hồn của Nhị sư tỷ chắc chắn sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, hậu quả thật khôn lường.
"Tao nói lại lần nữa, cút ra đây. Nếu không, một khi tao bắt được mày, tao sẽ khiến mày sống không bằng chết." Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng.
Anh thừa biết luồng hắc khí này ắt hẳn phải có chủ nhân, và kẻ đó chắc chắn có thể nghe được lời anh nói.
"Khặc khặc khặc!”
Trong không trung mơ hồ vang lên tiếng cười the thé, ma quái. Tiếng cười thoắt ẩn thoắt hiện, tưởng chừng như chỉ là một ảo giác, rồi nhanh chóng chìm vào trong im lặng.
Và khi luồng hắc khí lắng xuống, Nhị sư tỷ cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu.
"Răng rắc ... "
Lâm Phong nắm chặt hai bàn tay, tâm trí cuộn trào suy nghĩ. Với sự bảo vệ của anh, những tà vật dơ bẩn này không thể nào đến gần được.
Vậy nên, rất có thể Nhị sư tỷ đã dính phải thứ này trong khoảng thời gian đi cùng Đại sư huynh.
Ngay cả Đại sư huynh cũng không hề nhận ra, thứ tà vật này e rằng không phải dạng vừa. Mục đích thực sự của kẻ đứng sau là gì? Chẳng lẽ hắn ta chỉ muốn nuốt chửng thần hồn của Nhị sư tỷ thôi sao? Chắc chắn sự việc không hề đơn giản như vậy.
"Âm ầm."
Lâm Phong giận dữ tột độ.
Một luồng sát khí ngút trời bùng nổ, khiến bầu trời phía trên Trận Tông tức thì mây đen vần vũ, sấm chớp giật liên hồi, tạo ra vô số dị tượng kinh hoàng. Ngay cả đại trận bảo vệ tông môn của Trận Tông cũng tự động kích hoạt để chống lại luồng sát khí đáng sợ này.
"Sát khí thật đáng sợ ... Đã có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Nguy to rồi ... Nguồn phát ra từ căn phòng của Lâm tiểu hữu."
Hàng loạt cao tầng Trận Tông đang ngồi thiền bỗng giật mình tỉnh giấc. Sắc mặt họ biến đổi, lập tức lao nhanh về phía căn phòng của Lâm Phong.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!