Giây phút ấy, cả đất trời chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc!
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần Tiên Cô, bàng hoàng đến mức không thốt nên lời.
"Vù vù ... "
Đạo văn lay động, hào quang rực rỡ tỏa ra.
Những điểm sáng lộng lẫy rơi xuống dung nhan tinh xảo của bà ta, tựa như dòng nước lấp lánh ánh bạc, vừa dịu dàng lại vừa duy mỹ ...
Giờ khắc này, bà ta trở nên thần thánh tựa như một nàng tiên tử không vướng bụi trần, nhưng sâu trong đôi mắt đẹp kia lại ẩn chứa nỗi thê lương và sự quyết tuyệt đến đau lòng ...
"Sống rực rỡ tựa pháo hoa, chết lặng thầm như vực thẩm. Dùng thần hồn của ta, thắp sáng con đường thoát thân ... "
"Vĩnh biệt mọi người!"
Trần Tiên Cô khẽ thì thầm.
"Âm!"
Sau cùng, giữa đất trời vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Vô số tia sáng từ cơ thể đẫy đà của bà ta bắn ra, nhấn chìm mọi thứ, biến toàn bộ khu vực trận pháp thành một biển ánh sáng mênh mông ...
Đây chính là khúc tuyệt hưởng của sinh mệnh.
Đóa hoa hồn lực nở rộ rực rỡ, Trần Tiên Cô chấp nhận cái giá phải trả là vỡ nát thần hồn, trong khoảnh khắc bùng phát toàn bộ Đạo Quả, tung ra một đòn hủy diệt, đánh tan sát trận đang vây khốn bọn họ!
"Răng rắc!"
Trận văn nổ tung, vô số cột sáng vàng kim nứt toác với tốc độ mắt thường có thể thấy được, sau đó hóa thành mưa ánh sáng, tan vào hư không vô tận.
Khoảng mười giây sau, biển ánh sáng tan biến, vạn vật trở lại sự tĩnh mịch vốn
có.
"Vút ... "
Thân thể mềm mại của Trần Tiên Cô tựa như cánh diều đứt dây, từ giữa không trung rơi xuống mặt đất lạnh lẽo.
Gương mặt bà ta trắng bệch như tuyết, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài khẽ rung rung trong gió. Bà ta nằm đó, yên tĩnh như đang ngủ say.
Vô số đóa hoa Đạo Tắc lấp lánh quanh người bà ta, tựa như đang nở rộ, lại tựa như đang điêu tàn, nhưng cuối cùng đều tan biến, giống như pháo hoa vụt tắt, chẳng còn lại gì cả.
Tĩnh lặng ...
Hoàn toàn tĩnh lặng!
Đám đông ngây người nhìn cảnh tượng này, sắc mặt mỗi người một khác: kẻ thì chấn động, người thì phức tạp, cũng có kẻ cười lạnh.
Một đại tu giả Độ Kiếp hậu kỳ, vậy mà lại chọn cách vẫn lạc gần như tự bạo này, chỉ để mở ra một con đường sống cho đồng đội.
Điều này quá mức chấn động, khiến lồng ngực người ta nghẹn lại, khó chịu vô cùng.
Nhưng cũng có kẻ cho rằng hành động này quá ngu xuẩn, dại dột ...
"Chị Trần ... "
Cẩu Thặng lẩm bẩm.
Gã giãy giụa muốn bò dậy, nhưng vết thương quá nặng, chỉ cần cử động nhẹ một cái, xương cốt gãy vụn trong người như đâm thẳng vào tim phổi. Sắc mặt gã càng thêm trắng bệch, máu tươi trong miệng cứ thế trào ra, không cách nào kìm lại được.
"Tiên ... Tiên Cô .... "
Lục Ly thẫn thờ như kẻ mất hồn.
Hai hàng huyết lệ lặng lẽ tuôn rơi từ khóe mắt, ông ta ngây ngốc nhìn Trần Tiên Cô đang nắm bất động cách đó không xa.
Người phụ nữ đã gắn bó với ông ta suốt một vạn năm nay!
Nhớ năm xưa, ông ta, Cửu U và Trần Tiên Cô, ba người kết bái, từ những tu giả Luyện Khí nhỏ bé, nương tựa vào nhau mà sống, trải qua bao gian khổ không lời nào tả xiết mới tu luyện được đến Độ Kiếp hậu kỳ như ngày hôm nay.
Vậy mà thoắt cái đã một vạn năm trôi qua!
Không cầu sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ cầu chết cùng năm cùng tháng cùng ngày. Trần Tiên Cô đã quên lời thề năm xưa rồi sao?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!