"Bái kiến Linh Vân thượng nhân!"
"Bai kiến Linh Van thượng nhân!"
Mọi người trong sân thi nhau tiến lên chào hỏi, thần thái vô cùng cung kính. Linh Vân thượng nhân không chỉ có thực lực cao cường mà còn là bậc tiền bối đức cao vọng trọng của nhân tộc. Trong kiếp nạn thời thượng cổ, ông từng che chở cho hàng ngàn hàng vạn con người, thế nên ai nấy đều vô cùng kính trọng.
"Linh Vân lão ca! Lâu rồi không gặp ... "
Minh Nguyệt kiếm thần và những người khác cũng lên tiếng, thái độ rất đỗi hòa nhã. Dù thế nào đi nữa, khi đối mặt với nhân vật cỡ này, ngoài mặt ít nhất cũng phải giữ đủ phép tắc!
Lục Ninh nhìn Lâm Phong một cái, suy nghĩ giây lát rồi kéo anh đến trước mặt Linh Vân thượng nhân, giới thiệu: "Linh Vân đạo hữu, vị này chính là Lâm Phong!"
"Ta từng nghe Đạo Đồng nhắc đến cậu ấy."
Linh Vân thượng nhân nhìn Lâm Phong, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt. Trên gương mặt tang thương thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó ông mỉm cười nói: "Quả đúng là anh hùng xuất thiếu niên! Nếu nhân tộc ta có thêm nhiều thiên tài thế này, sao phải sợ lũ Thần tộc kia chứ?"
"Tiền bối quá khen rồi!" Lâm Phong bình thản đáp.
"Không quá khen đâu, thực lực và thiên phú của cậu, mọi người đều thấy rõ
cả!"
Linh Vân thượng nhân khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Lâm tiểu hữu, nể mặt lão phu một lần, chuyện tối nay dừng lại ở đây được không?"
"Tôi không có ý kien! Dù sao Kiem Phi cung bị toi giet rồi." Lâm Phong tỏ vẻ thờ ơ.
Mẹ kiếp! Thật muốn đấm chết thằng ranh này!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!