Thế nhưng hai bên mới qua lại được chục chiêu. Hào kiệt của Tư Đồ gia đã bị Ma Hạo nắm lấy cơ hội, tung một quyền dũng mãnh đấm trúng, bước theo vết xe đổ của Trương Trạch Vũ.
"Quá rác rưởi! Đúng là quá rác rưởi! Các ngươi cứ thế này mãi, ta không muốn chơi với các ngươi nữa đâu!"
"Ma Hạo ta bình sinh ghét nhất là tỷ thí với rác rưởi, thế thì có ý nghĩa gì chứ?"
Ma Hạo giống như một toà tháp đen dựng thẳng đứng ở giữa sân, dưới chân giẫm lên hài cốt của hai vị hào kiệt Nhân Tộc, vẻ mặt khinh miệt đến tột đỉnh.
"Ai da! Cái quỷ gì vậy? Liên tiếp hai trận, sao lại yếu ớt không chịu nổi một đòn như thế!"
"Chẳng có chút ý nghĩa nào! Ta thấy càn quét Vong Linh Chi Trạch vốn chẳng cần đến Nhân Tộc. Hay là nhân cơ hội này, tiện tay diệt sạch luôn Nhân Tộc cho xong!'
"Một lũ rác rưởi, tiện tay là diệt được!"
Bên phía Thần tộc nhao nhao lên tiếng giễu cợt, vô cùng khinh bỉ, cực kỳ cao ngạo, lại càng cảm thấy nhàm chán.
Đáng chết! Mẹ kiếp, thực sự đáng chết mà!
Các cường giả Nhân Tộc nắm chặt hai tay, phổi sắp tức đến nổ tung rồi. Liên tiếp hai vị tiền bối chết thảm khiến tâm trạng của bọn họ có chút suy sụp, đang rất cần một trận thắng để cổ vũ tinh thần.
Nhưng số lượng cường giả Độ Kiếp đỉnh phong của Linh Giới vốn đã ít, những kẻ nam ở mức chiến lực loại một lại cang hiếm hoi. Hơn nữa trải qua hai trận huyết chiến vừa rồi, cường giả loại một bên phía Nhân Tộc đều đã thấy chùn bước, không dám tùy tiện nghênh chiến.
"Thế này đi, cường giả loại hai của các ngươi cũng có thể xuất chiến! Ta không sợ ... " Ma Hạo bỗng nhiên cười gằn một tiếng.
Lời này vừa thốt ra, cả đám đông ồ lên. Lòng tự tôn của họ bị đả kích đến mức nát tươm.
Cuờng gia loại mot cua đoi phuong lại dam vỗ nguc đoi thach đau cuong gia loại hai của bọn họ ...
Đám người Minh Nguyệt Kiếm Thần, Âm Dương Cổ Đế, Lục Ninh, Tăng Y Cổ Phật đều cau mày, trong bụng đang suy tính xem có nên xuất chiến hay không? Nếu thực sự không có tu giả loại một nào đứng ra, thì chỉ còn cách để bọn họ lên thôi.
"Vân Liệt, ngươi lên đi!"
Từ bên trong khốn trận, Lâm Phong bỗng truyền âm cho Vân Liệt!
"Ta không lên! Dựa vào cái gì ta phải bán mạng cho đám ngu xuẩn đó?" Vân Liệt siết chặt hai tay, vẫn còn đang canh cánh trong lòng chuyện Lâm Phong bị vây khốn ...
"Thần tộc, đáng bị diệt!" Lâm Phong đáp lại.
Vân Liệt nghe vậy, trong lòng khẽ run. Gã quay sang nhìn Lâm Phong, hai mắt hơi đỏ lên, trong lòng mang theo sự kìm nén và uất ức vô tận.
Một người đàn ông như thế này, mà lũ ngu ngốc kia lại gán cho cái danh phản
đồ?
Giây tiếp theo!
"Để ta!"
Vân Liệt gần như dốc toàn lực gầm lên. Gã bước ra một bước, mặt đất rung chuyển dữ dội, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người có mặt. à Vân Liệ "Là Vân Liệt!" Bên phía Nhân Tộc xôn xao, vừa mừng vừa lo.
Vân Liệt là yêu nghiệt xếp hạng top đầu trên bảng xếp hạng Thiên Tài. Tuy chiến lực của gac quả thực đã đạt đến loại một, nhưng cảnh giới mới chỉ là Độ Kiếp trung kỳ.
Đương nhiên, những thứ này không quan trọng. Quan trọng nhất, gã là người của Lâm Phong.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!