"Ai còn dám đấu với ta?"
Dáng người đầy đặn của Hỏa Diệu Diệu ngạo nghễ đứng trước mặt mọi người, váy dài màu đỏ bay phất phơ, tỏa ra từng luồng hào quang đỏ rực.
Lúc này cô ta giống như một vị Hỏa Thần, nhìn xuống nhân gian, cô độc như tuyết, hy vọng có người có thể đấu với mình một trận.
Bên phía Nhân tộc chìm trong im lặng.
Không ai dám đáp lại, bởi vì bất kể là ai đi lên, đều có nguy cơ sẽ chết và nguy cơ này là cực kỳ cực kỳ lớn.
"Minh Nguyệt Kiếm Thần, kiếm của ngươi vô ảnh vô hình, hay là thử một lần xem."
Có người trong bóng tối cầu xin Minh Nguyệt Kiếm Thần ra tay.
Họ thực sự không muốn thua, cũng không thể thua.
"Nói bậy."
Minh Nguyệt Kiếm Thần nghe vậy vội vàng lên tiếng phủ nhận.
Đúng là bị dọa cho đổ mồ hôi lạnh, Âm Dương Cổ Đế chết thảm ngay trước mắt, Lục Ninh không yếu hơn hắn cũng thất bại thảm hại, suýt chút đã chết, hiện tại dù trời có sập xuống, hắn cũng không thể lên ứng chiến.
Sau đó, lại có người chuyển ánh mắt hy vọng sang Hắc Vân Cổ Tổ, Cổ Tổ đời thứ nhất của nhà họ Trương, Tăng Y Cổ Phật và những người khác, nhưng những người này đều cúi đầu, không muốn lên tiếng vào lúc này.
"Ha ha ha, đây là Nhân tộc sao? Chẳng khác nào một đám kiến hôi, chịu không nổi một đòn."
"Thời kỳ thượng cổ, Nhân tộc thể hiện anh dũng vô úy nhường ấy, mà giờ đây sao càng sống càng nhát gan vậy? Đến dũng khí chiến đấu một trận cũng không còn sao?"
"Rác rưởi. Đám rác rưởi này vậy mà còn muốn liên thủ với chúng ta?"
Bên phía Thần tộc cười lớn điên cuồng.
Lời lẽ vô cùng xúc phạm, giẫm đạp lòng tự tôn của mọi người xuống dưới chân
Tất nhiên, đây vẫn chưa phải là điều mấu chốt nhất.
Mấy vị thủ lĩnh Thần tộc đứng đầu kia đã bắt đầu rục rịch, có lẽ chuẩn bị ra tay với họ rồi ...
Không có pháp luật, không có rang buộc.
Sự miệt thị của kẻ mạnh, nỗi bi ai của kẻ yếu, vào lúc này được thể hiện một cách triệt để.
"Thua ... thua rồi sao?"
"Chúng ta đã thua rồi sao?"
Một nhóm tu giả già nua nói với giọng run rẩy, đôi mắt dần mờ đi.
Một vạn năm trôi qua, cứ ngỡ Nhân tộc sẽ đón chờ hy vọng đối kháng Thần tộc, ngờ đâu cuối cùng lại đón nhận một đòn đả kích chí mạng ...
"Phải làm sao đây? Nếu Thần tộc thật sự muốn tấn công chúng ta, đám người chúng ta e là không chống đỡ được bao lâu ... "
Có người thậm chí trực tiếp nêu ra vấn đề này.
Quá tàn khốc.
Điều này khiến người ta liên tưởng đến khung cảnh thời thảm họa thượng cổ, lúc đó Thần tộc cũng hống hách như vậy, muốn tiêu diệt Nhân tộc, đoạn tuyệt hoàn toàn huyết mạch Nhân tộc để lại trên thế giới,
May mà lúc đó có vài vị nhân vật siêu cấp đứng ra, ngăn cản sự tấn công của Thần tộc.
Nhưng bây giờ thì sao?
Còn ai có thể đứng ra nữa?
Và ngay lúc hai tộc Người - Thần đang đối đầu, Lâm Phong lại thầm suy tính trong lòng.
Tiên Linh Chi Hỏa đúng là không thể coi thường ...
Cũng không biết Ngụy Tiên Thể hiện tại của mình có thể chống đỡ được không?
Lúc trước anh niết bàn trọng sinh, lấy Đệ Nhị Chân Ngã làm bản thể mạnh mẽ sống lại, kích hoạt cực đại Thiên Sinh Linh thể, thể chất đạt đến một tầm cao chưa từng có,
Thế là anh gọi thể phách này của mình là Ngụy Tiên Thể ...
Nói cách khác, cơ thể anh hiện tại còn cứng hơn cả linh bảo cực phẩm thông thường, ít ai có thể phá được phòng ngự của anh.
Nhưng suy nghĩ một lát, Lâm Phong quyết định vẫn không thể vì một đám ngu ngốc mà dễ dàng mạo hiểm, thế là trong lòng hỏi Tiểu Tháp với vẻ mặt cười híp mắt:
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!