"Lâm Phong, ngươi ... ngươi đừng có quá đáng quá. Thật sự muốn cùng chúng ta không chết không thôi sao?"
Minh Nguyệt Kiếm Thần lên tiếng đe dọa.
"Không chết không thôi? Tôi có thể hiểu là anh đang đe dọa tôi không?"
Lâm Phong bước tới một bước, trời đất rung chuyển dữ dội, mắt anh tỏa ra hàn quang, đầy sát ý nhìn chẳm chẩm đám người Minh Nguyệt Kiếm Thần: "Nếu có thể, tôi không ngại chém chết mấy người các người trước đâu."
"Âm!"
Ngay khoảnh khắc lời vừa dứt, Lâm Phong lập tức ra tay, cơ thể tỏa ra ánh vàng rực rỡ, thân hình vĩ đại phản chiếu giữa đất trời như một vị thần khổng lồ vàng kim, quả thực có ý định tấn công Minh Nguyệt Kiếm Thần và những người khác.
"Hít!"
Mọi người đều bị cảnh tượng này dọa cho ngớ người.
Đúng là to gan bằng trời!
Ai có thể dự đoán được cục diện này?
Lâm Phong vào ngay lúc này không những không đi đối chiến với Thần tộc, ngược lại còn muốn tấn công đám người Minh Nguyệt Kiếm Thần.
"Mấy người các ngươi vẫn nên quỳ xuống đi ... "
Linh Vân Thượng Nhân bỗng nhiên lên tiếng.
Minh Nguyệt Kiếm Thần, Hắc Vân Cổ Tổ, Cổ Tổ đời thứ nhất của nhà họ Trương nắm chặt tay, rất uất ức, rất phẫn nộ, bọn họ không thể hiểu nổi chuyện tại sao lại diễn biến thành thế này?
Không phải nên là Lâm Phong quỳ xuống cầu xin họ sao? Sao lại biến thành họ quỳ xuống trước Lâm Phong rồi?
"Quỳ xuống đi."
Lúc này, Nghịch Thiên Hải cũng đồng ý với quyết định đó.
"Tông chủ."
Hắc Vân Cổ Tổ rất không cam lòng.
"Ta bảo ngươi quỳ xuống."
Thần sắc Nghịch Thiên Hải lạnh băng.
Hắc Vân Cổ Tổ nghe vậy, nắm đấm đang siết chặt bỗng nới lỏng, sau đó quỳ gối trên đất, dập đầu ba cái thật mạnh với Lâm Phong, uất ức nói:
"Xin lỗi."
Cùng lúc đó, Minh Nguyệt Kiếm Thần mấy người cũng không còn cách nào, nhục nhã quỳ xuống xin lỗi.
"Ba cái không đủ. Tôi muốn các người dập đầu ba trăm cái."
Lâm Phong bình thản đáp lại.
"Lâm Phong, ngươi đừng có quá đáng."
Mấy người bọn họ sắp phát điên rồi.
"Tôi cứ quá đáng đấy, làm gì được tôi?"
'Trong vòng mười giây không quỳ, tôi sẽ đổi ý, muốn mấy người các người chết, nếu không tôi sẽ không ra tay ...
Lời của Lâm Phong lạnh lùng vô tình.
Mấy cường giả loại hai nghe vậy đều tức đến mức muốn nổ phổi.
Nhưng vì tình thế lúc này, không dám biểu lộ ra.
Dù sao sau lưng họ đều có đạo thống riêng, không dám giống kẻ độc hành như Lâm Phong, không quan tâm, luôn nói không coi Nhân tộc ra gì ...
Ngược lại bây giờ quỳ xuống, mọi người ngược lại sẽ cảm thông cho họ ...
Cuối cùng, mấy người vẫn phải bấm bụng, dập đầu đủ ba trăm cái trước mặt Lâm Phong, khi cái đầu cuối cùng dập xuống, mắt họ đều tối sầm lại, trái tim như đang rỉ máu.
Đó là dòng máu của sự nhục nhã.
"Lâm Phong, nếu ngươi không thắng được, coi như mấy người chúng ta thắp hương viếng mộ trước cho ngươi rồi."
Minh Nguyệt Kiếm Thần lạnh giọng nói.
"Vèo."
Lâm Phong với tốc độ sấm sét không kịp bịt tai, đá bay đám người Minh Nguyệt Kiếm Thần đi.
"Mẹ kiếp! Ta chịu hết nổi rồi."
Mấy người không kìm nén được nữa, đứng dậy định đánh trả.
Không ngờ Lâm Phong lại cười khẩy nói: "Các người dám tấn công tôi, tôi lập tức đi ngay."
"A ... "
Mũi mấy người bọn họ sắp vẹo đi vì tức, ngọn lửa tức giận phát tiết ra thông qua tiếng gầm thét.
"Một lũ phế vật. Cho các ngươi một bài học nhỏ trước, đợi tôi tra ra được kẻ nào đã giết Kim Vô Danh tiền bối, chính là ngày chết của mấy người."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!