Đến bước đường này, cô ta chỉ cảm thấy cơ thể như bị rút cạn sinh lực. Toàn thân nhũn ra, ngay cả đứng cũng không vững, cả người gần như treo hẳn lên cơ thể Lâm Phong.
Trái ngược với cô ta, Lâm Phong lúc này khép hờ hai mắt, nét mặt vô cùng bình thản, dường như đã bước vào một trạng thái vô cùng huyền diệu.
Thân hình vạm vỡ của anh hiện vẫn xém đen cháy rụi, nhưng ở một vài vị trí, lớp cháy xém đã bong tróc, để lộ ra những mảng da thịt hoàn mỹ. Làn da ấy sáng mịn trong vắt, lờ mờ thấy được những mạch máu đang rộn ràng tuôn chảy ...
Đây không chỉ là một sự đột phá, mà còn là một lần tái sinh ngoạn mục!
Dưới ngọn lửa thiêu đốt của Tiên Linh Chi Hỏa, cơ thể vốn được xem là hoàn mỹ vô khuyết của anh lại một lần nữa thăng hoa, chạm đến một cảnh giới đáng sợ tột cùng!
"Tên này, lẽ nào thật sự sắp luyện thành Tiên Thể rồi sao?" Tiểu Tháp thầm kinh hãi trong lòng.
Chuyện là nó từng chứng kiến cảnh tượng tương tự ở vị chủ nhân cũ của mình. Ngày đó, chủ nhân vẫn còn rất trẻ, phong độ ngời ngời, lại chưa đến Độ kiếp ... Người vừa tu luyện thuật pháp, vừa song song rèn luyện thể chất, mài giũa nền tảng vững chắc với khao khát đưa cả nhục thân lẫn thuật pháp đạt tới cảnh giới thập toàn thập mỹ.
Thế nhưng, nó nhớ rõ vị chủ nhân ấy đã phải dừng bước ngay thời khắc quyết định nhất, chẳng rõ nguyên nhân vì sao ...
"Rắc!"
Đúng lúc này, âm thanh vang lên tựa như tiếng vỏ trứng vỡ vụn. Lớp cháy đen trên cơ thể Lâm Phong bắt đầu rạn nứt, từng mảng từng mảng bong tróc rơi xuống, để lộ ra làn da láng mịn như ngọc ở phía sau.
Làn da ấy còn mềm mại hơn cả da phụ nữ, sáng bóng như pha lê, khiến người ta chỉ muốn lao tới cắn một cái!
Tuy nhiên, ẩn dưới lớp da mềm mịn ấy lại là một sức mạnh khủng khiếp. Dù Tiên Linh Chi Hỏa vẫn đang bừng bừng bốc cháy ngay trên bề mặt da thịt, nhưng ngọn lửa thần thánh ấy lại chẳng thể làm anh tổn thương dù chỉ một phân.
Tính từ lúc trận chiến bắt đầu đến nay đã hơn mười giờ đồng hồ trôi qua. Màn đêm lùi bước, nhường chỗ cho ánh ban mai rực rỡ! Những tia nắng sớm lốm đốm rọi xuống, mang theo hơi thở tràn trề sức sống của ngày mới.
"Xoet~"
Lâm Phong rốt cuộc cũng mở bừng hai mắt. Ánh mắt anh đen thẫm, sâu thẳm khôn lường tựa như cả một vùng tinh tú ngân hà.
"Vô tâm cam lieu lieu lại xanh!"
"Không ngờ đến thiên lôi cũng chẳng thể rèn luyện thể chất của mình, thế mà Tiên Linh Chi Hoa này lại làm được! Mình có thể cảm nhận rõ nguồn năng lượng đang cuộn trào trong cơ thể, quả là một sự đột phá không hề nhỏ!" Lâm Phong vô thức lẩm bẩm.
"Đo là điều hiển nhiên. Thiên lôi cung lắm chỉ được xem là Thiên Hỏa, trong khi Tiên Linh Chi Hoa lại được sinh ra trên Tiên Lộ, miễn cưỡng cũng có thể gọi là Tiên Hỏa rồi." Giọng nói của Tiểu Tháp mang vẻ đầy kỳ lạ.
Cang tiếp xuc và hiểu ro Lâm Phong, nó cang phát hiện thanh niên trước mắt này quả thực vô cùng đáng sợ, tuyệt đối không hề thua kém vị chủ nhân đời trước của nó! Con đường trưởng thành của hai người họ sao mà giống nhau đến kỳ lạ!
Cùng sở hữu một niềm tin vô địch, một thể chất bất khả chiến bại, và đặc biệt là khí chất bễ nghễ thiên hạ ... Có lẽ sẽ có một ngày, Lâm Phong thật sự nối gót được bước chân của chủ nhân nó.
"Mặc kệ thế nào, bây giờ tôi đang cảm thấy vô cùng sảng khoái!"
Lâm Phong vặn vẹo cổ, các khớp xương trên cơ thể lập tức phát ra những tiếng kêu răng rắc. Anh cúi đầu nhìn Hỏa Diệu Diệu đang nằm gọn trong vòng tay mình, chợt phát hiện đôi mắt tuyệt đẹp của cô ta cũng đang đăm đăm nhìn anh.
Qua ánh mắt ấy, anh đọc được vài phần kinh hãi, một chút e ấp ngượng ngùng, và thậm chí xen lẫn cả sự sùng bái sâu xa ...