"Anh ấy có nói gì với chị không?" Lâm Phong hỏi.
“Cậu ta kêu chúng ta mau rời khỏi đây, nói nơi này sắp xảy ra chuyện lớn. Đến lúc đó sẽ chết rất nhiều người, chính xác mà nói là những người của Nhân tộc đến đây có lẽ đều sẽ tàn mạng hết."
Nghe thấy câu này, tim Lâm Phong đột nhiên đập nhanh một nhịp. Theo anh biết, lần này để quét sạch Vong Linh Chi Trạch, hơn phân nửa tu giả của mười mấy đại đạo thống Nhân tộc đều đã tề tựu, riêng cường giả Độ Kiếp loại ba đã lên đến con số hàng chục. Nếu những người này đều ngã xuống ở đây, trật tự của Linh giới e rằng sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Điều quan trọng nhất là, tại sao Lão Lục lại nói như vậy? Anh ấy có biết được nội tình gì không?
“Ngoài những chuyện này ra, anh ấy còn nói gì nữa không?"
“Không còn gì cả! Cậu ta đột nhiên xuất hiện, nói vài câu rồi đi ngay. Tiểu sư đệ, tính cách của Mục Trần quá cực đoan, tôi nói gì cậu ta cũng không nghe. Tôi sợ cậu ta sẽ làm ra chuyện gì không hay."
“Chị đừng quá lo lắng. Việc Lục sư huynh tới tìm chị và cảnh báo chứng tỏ tình hình vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất. Cứ bình tĩnh chờ ba ngày nữa xem sao.” Lâm Phong an ủi.
"Được." Nhị sư tỷ gật đầu, không khí rơi vào trầm mặc. Lúc này, cô ấy như chợt nhớ ra điều gì, đột nhiên hỏi: "Tiểu sư đệ, tôi nghe đám Cẩu Thặng nói, bên Thần tộc có mấy phụ nữ dường như có hảo cảm với cậu. Toàn là nhân vật vừa xinh đẹp vừa lợi hại."
"Tại sao chị lại hỏi vậy?" Lâm Phong có chút ngạc nhiên.
“Thì ... hỏi bừa thôi mà."
“Chị đừng quan tâm tới mấy chuyện bát quái này làm gì, không có ý nghĩa đâu." Lâm Phong không muốn tiếp tục chủ đề này, trực tiếp đứng dậy rời đi.
Nhị sư tỷ nhìn bóng lưng Lâm Phong, ánh mắt dần mất đi tiêu cự. Cô ấy rất nhớ khoảng thời gian ở Đại Hạ năm xưa. Luc đó mọi người đều còn đông đủ, mọi thứ đều tốt đẹp. Nhưng bây giờ tất cả đã thay đổi. Đại sư huynh và sư phụ mất tích, Tam sư đệ và Tứ sư đệ đã hy sinh, Ngũ sư đệ thì ở tận Băng Tuyết Nhất Tộc xa xôi, Lục sư đệ lầm đường lạc lối, còn Tiểu sư đệ dường như cũng bắt đầu thấy mình phiền phức rồi.
Hai ngày trôi qua nhanh chóng.
Trong hai ngày này, cao tầng của hai tộc Nhân - Thần đã trải qua vài cuộc hội họp, nghe nói lại xảy ra không ít xung đột, chết khá nhiều người. Tất nhiên, những chuyện này chẳng liên quan gì đến Lâm Phong.
Lúc này tại khoảnh sân nhỏ, Lâm Phong đang khoanh chân ngồi trên đống đá, đón ánh nắng ban mai, hít hà linh khí mây mù. Sau hai ngày thiền điều tức, cả người anh càng thêm trầm tĩnh, gương mặt tỏa ra hào quang hiền hòa, toàn bộ khí tức đều nội liễm vào trong cơ thể. Rõ ràng mới ngoài ba mươi tuổi nhưng anh lại giống như một lão giả đã hoàn toàn trở về với bản chân, thần thánh mà thoát tục.
"Anh Lâm ... sắp độ kiếp rồi sao?"
Tim ba người Cẩu Thặng, Vân Liệt, Cửu U đang đập thình thịch. Bọn họ cảm thấy Lâm Phong bây giờ quá đáng sợ, dù chỉ nhìn từ xa cũng cảm nhận được áp lực, giống như đang đối diện với một vị Thiên Thần.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Ba người quay đầu lại nhìn, phát hiện người đến là một thiếu niên áo trắng. Thần sắc của thiếu niên tiều tụy, trên vạt áo trắng dính đầy những vệt máu lốm đốm, trông vô cùng chật vật.
"Là ngươi!" Cửu U lộ vẻ kinh ngạc. Người đến chính là Bạch Nhiên.
Trước đây Lâm Phong tìm Tư Đồ Tầm để suy diễn về luồng hắc khí trong người Nhị sư tỷ, từng hứa với Tư Đồ Tầm sẽ chăm sóc Bạch Nhiên. Chỉ là sau đó Bạch Nhiên nói muốn lập bia mộ cho Tư Đồ Tầm, rồi cứ thế biến mất một cách thần bí.
“Mấy ngày nay anh đã đi đâu?" Lâm Phong cảm ứng được, mở mắt hỏi.
"Tôi vốn muốn thủ mộ cho thiếu chủ bảy ngày, nhưng kết quả ... " Bạch Nhiên nói đến đây thì nghẹn ngào.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!