Đời trước Cổ Thuần Linh là độc y, sở trường là dùng ngân châm. Đời này tới cổ đại, nàng quyết định không thể để sở trường kiếp trước bị mai một được.
Ví dụ như tình huống ngày hôm nay, nếu Tô Mạnh Thần không có bên cạnh mà nàng lại không địch nổi Liễu Ngũ gia thì tối thiểu cũng có thể dùng ngân châm ép bọn họ phải
lùi bước.
Nàng dẫn Tô Mạnh Thần đi thẳng tới y quán, đầu tiên là bán thảo dược vừa hái hôm qua đi sau đó lại hỏi tiểu đồng trong tiệm: "Chỗ này của các ngươi có bán ngân châm không?"
"Ngân châm?" Tiểu đồng quan sát Cố Thuần Linh từ trên xuống dưới rồi đáp: "Có, nửa lượng bạc"
Nửa lượng bạc...
Cổ Thuần Linh cảm thấy hơi đau ví.
Vừa rồi mua đồ đã tốn mất một lượng bạc rồi nên bây giờ tiền còn dư trong tay nàng không nhiều lắm. Nhưng ngân châm này nhất định phải mua, nếu không nàng không tiện
châm cứu cho cha.
"Nửa lượng thì nửa lượng, lấy cho ta một bộ"
"Được."
Tiểu đồng xoay người đi vào trong lấy một bộ ngân châm ra, đến khi đưa cho Cổ Thuần Linh rồi vẫn còn đang nghĩ đúng là mình khinh thường bọn họ rồi, không ngờ nửa lượng mà bọn họ vẫn mua được.
Sau khi nhận ngân châm, Cổ Thuần Linh mở ra sờ một cái, phát hiện thứ này được chế tạo từ sắt, không phải ngân châm thật. Có điều cũng chỉ có thể chấp nhận vậy thôi, nửa lượng bạc mà muốn mua được ngân châm làm từ bạc thì khác gì nói vớ vẩn đâu?
"Đa tạ" Cố Thuần Linh cất ngân châm rồi lại hỏi: "Chỗ này của các ngươi hay thu mua dược liệu gì?"
"Dược liệu giống vừa rồi ấy, tất nhiên nếu ngươi có dược liệu quý giá gì đó thì chỗ ta cũng sẽ mua lại. Tiệm thuốc bọn ta có giám định"
Cổ Thuần Linh gật đầu ghi nhớ lời của tiểu đồng.
Lúc hai người đi ra khỏi tiệm thuốc thì mặt trời đã hoàn toàn đứng bóng rồi. Bây giờ vừa hay là giờ ăn trưa nên nhà nào cũng có mùi thức ăn thơm phức bay ra.
Vừa rồi bận rộn không cảm thấy gì, bây giờ xong chuyện rồi nên bụng Cổ Thuần Linh bắt đầu kêu rột rột, nhất là khi cửa hàng bánh bao bên cạnh còn bày những chiếc bánh bao bự trắng nõn, nhìn ngon đến nỗi nàng thèm chảy nước miếng.
Cổ Thuần Linh nhìn bánh ngô trong túi vải, chợt cảm thấy chúng không còn thơm nữa.
"Đã mấy ngày không nếm mùi mỡ rồi, hay chúng ta đi mua ít bánh bao ăn nhé?" Cố Thuần Linh liếm môi, hai mắt sáng ngời hỏi.
"Ừ"
Tô Mạnh Thần nhịn cười gật đầu.
Hai người đi đến trước cửa hàng bánh bao, ông chủ nhiệt tình chào hàng: "Hai vị muốn ăn gì?"
"Bánh bao thịt bao nhiêu tiền vậy?"
"Hai văn một cái. Ông chủ giơ hai ngón tay lên.
Hai cái bánh bao đổi được bốn quả trứng gà rồi nên thôn dân không mấy khi ăn những thứ này. Thật ra thì cũng không phải là không mua nổi, chỉ là cảm thấy không đáng thôi.
Cổ Thuần Linh cũng cảm thấy hơi đắt, đang do dự chưa quyết định được.
Thấy nàng thèm Tô Mạnh Thần thản nhiên nói: "Bình thường cũng không hay ăn, muốn ăn thì ăn đi"
"Ngươi nói có lý." Cố Thuần Linh vốn đang thèm, lại nghe Tô Mạnh Thần nói vậy nên lập tức quyết luôn không do dự nữa. Nàng móc hà bao trong ngực ra đếm hai mươi văn
N
đưa cho ông chủ.
"Ông chủ, ta muốn mua mười cái.
"Được."
Ông chủ nhanh nhẹn gắp bánh bao bỏ vào túi giấy rồi đưa cho Cổ Thuần Linh.
Nhận lấy bánh bao nóng hổi, Cổ Thuần Linh ngửi một hơi sâu, mùi thịt lập tức xông vào mũi. Nàng thèm đến nỗi nước miếng chảy ròng ròng, vội vàng dẫn Tô Mạnh Thần đi tìm một góc vắng rồi móc hai cái ra đưa cho hắn.
"Ngươi ăn đi.
Nam nhân lắc đầu đáp: "Không cần đâu, ta ăn trứng gà và bánh ngô là được rồi"
"Bảo ngươi ăn thì ngươi cứ ăn đi." Cố Thuần Linh không nói gì mà nhét luôn bánh bao thịt vào tay Tô Mạnh Thần.
Hắn đi làm bảo tiêu cho nàng nửa ngày, còn khuân vác đồ đạc nữa, nếu hai cái bánh bao thịt cũng không nỡ cho hắn thì nàng quá cay nghiệt rồi.
Nam nhân không nói gì nữa, chỉ gật đầu một cái.
Cố Thuần Linh cũng lấy hai cái bánh còn bốc hơi nóng ra vừa thổi vừa cắn.
Đồ ăn ở cổ đại được cái đầy ụ, vỏ mỏng nhân nhiều, cắn miếng nào cũng thấy thịt trơn mềm, mùi thơm xộc vào mũi, ngon tuyệt vời!
Cổ Thuần Linh ăn liên tục hai cái rồi vẫn chưa đã thèm, may mà nghĩ đến việc phải để dành về cho mấy người Tào thị nữa nên nàng mới ráng nhịn được.
"Bánh bao còn dư để vào giỏ trúc đi" Tránh cho nàng không nhịn được mà ăn mất.
Ăn xong bánh bao, Cổ Thuần Linh lại ăn thêm một quả trứng gà và uống hai ngụm nước nữa rồi mới chuẩn bị lên đường với Tô Mạnh Thần.
Buổi sáng lúc mới tới Thanh Thạch trấn, hai tay bọn họ trống trơn, chỉ cõng một cái giỏ trúc, còn bây giờ đi về trên người đã xách đầy đồ.
Cố Thuần Linh còn đỡ, chỉ cần cầm một ít gia vị này kia. Tô Mạnh Thần thì khá phô trương, hai tay xách hai thứ, trên lưng cũng có đồ, cả người như sắp bị đống đồ che khuất.
Cổ Thuần Linh lo hắn xách nhiều quá làm vết thương bị vỡ ra nên quyết đoán đứng chờ ở cửa trấn một hồi rồi lên xe bò cùng về Đại Kiều thôn.
Hôm nay không chỉ có hai người bọn họ đi chợ mà còn nhiều người dân Đại Kiều thôn nữa. Đi xe bò phải trả tiền, hai người một chuyến tốn mười văn, thêm cả nhiều đồ đạc quá nên bọn họ phải trả thêm hai văn nữa.
Một thôn phụ ngồi trên xe bĩu môi nói nhỏ: "Cái thây này của Cố Nhị Nha chắc làm mệt chết con trâu luôn. Ta thấy hai văn không đủ đâu, mười văn mới được cơ"
Người trên xe bò lập tức cười ầm lên.
Cổ Thuần Linh nhíu mày không nói gì.
Trái lại Châu Nhị thúc đánh xe bò lại khoát tay: "Không cần không cần, Nhị Nha con lên đi, ta lấy của con bằng người khác, mười hai văn thôi.
"Da ta."
Vì dáng người này mà ngày thường đã không ít lần nàng bị chế giễu, thế mà nay lại hiếm có một người không để ý.
Cố Thuần Linh nhìn Châu Nhị thúc một cái, vẻ cảm ơn thoáng qua trong đôi mắt.
Sau khi mọi người lên xe hết, xe bò bắt đầu lăn bánh về Đại Kiều thôn.
Người đi chợ phần lớn là nữ nhân. Mấy nữ nhân mà tụ tập lại thì chỉ có nói chuyện rôm rả. Lúc này bọn họ cũng không nhàn rỗi, ai cũng nhìn qua nhìn lại giữa Cổ Thuần Linh và Tô Mạnh Thần.
"Nhị Nha, nghe nói ngươi không ngốc nữa, phải thật không thế?"
"Nhị Nha, đây là ai vậy? Sao trước kia chưa từng gặp bao giờ thế?"
Cổ Thuần Linh bị hỏi nhiều quá đâm ra phiền nên mới mở miệng đáp một câu: "Biểu ca bên nhà nương ta, tới nhờ vả"
"Nhờ vả?"
Tiếng cười lập tức vang lên xung quanh: "Ha ha, cười chết người. Nhị Nha, nhà các ngươi còn chưa chăm nổi bản thân mà còn có người tới nhờ vả à?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!