Thanh đại đao lóe sáng lên, trên chuôi đao còn vương lại vết máu năm xưa. Năm sáu đại hán ai nấy cũng cao to, trên mặt tên cầm đầu còn có một vết sẹo dài như con rết khiến người ta phát sợ không dám nhìn thẳng.
Những người đàn bà kia chỉ biết ôm chặt lấy nhau, mặt toát lên sự sợ hãi.
Trên chiếc xe bò này trừ Tô Mạnh Thần ra thì chỉ còn Châu Nhị thúc một nam nhân nữa thôi.
Nhưng hắn ta bẩm sinh đã yếu ớt, cũng chưa từng luyện võ, bây giờ gặp phải cường đạo cũng rất sợ hãi.
Hắn ta nuốt ngụm nước bọt, lên tiếng nói trước: “Mấy vị đây hãy rủ lòng từ bi đi. Bọn ta đều là nông dân dưới quê cả, làm gì có tiền bạc chứ... Những thứ còn sót lại đều là đồ cứu mạng sống qua ngày, cầu xin các người giơ cao đánh khẽ, tha cho bọn ta đi!
“Ngươi không muốn giao tiền ra à?”
Tên thủ lĩnh của đám cường đạo ấy nghe vậy thì cầm thanh đại đao lên, lạnh lùng nói: “Không muốn đưa tiền đúng không? Không muốn đưa tiền thì ta sẽ giết chết các ngươi!”
Dứt lời hắn ta đưa đao chém lên chiếc xe bò.
Tấm ván gỗ trên xe lập tức bị chặt gãy, gỗ vụn rơi lả tả xuống đất.
Thấy cảnh tượng này thì đám đàn bà kia sợ đến mức run lẩy bẩy bịt chặt miệng lại, ôm chầm lấy nhau không dám phát ra tiếng động gì.
Cứ như sợ nếu mình phát ra âm thanh gì thì sẽ bị kẻ cướp nhắm vào, sau đó một đao chém thẳng vào đầu mình ngay.
Châu Nhị thúc cũng không dám lên tiếng.
Đám cướp vây hết chiếc xe bò lại, bảo họ đưa tiền với một thái độ không còn kiên nhẫn nữa. Những người đàn bà kia cũng không dám không đưa, chỉ có thể lấy túi tiền từ
trong túi áo ra, run rẩy đặt vào tay đám cướp đó.
Khi thấy những túi tiền ấy thì khóe mắt họ đều đỏ ửng lên.
Đây là số tiền họ vất vả lắm mới kiếm được, bây giờ lại rơi vào túi của người khác như thế. Nhưng cũng không còn cách nào, nếu như không giao tiền ra thì sẽ mất mạng đấy!
Tiền mất rồi có thể kiếm lại nhưng mạng không còn thì sẽ không còn gì nữa.
Thấy ai nấy đều ngoan ngoãn giao tiền ra thì đám cường đạo rất hài lòng.
Lúc này đám cường đạo ấy bước đến trước mặt Cố Thuần Linh.
“Bà mập, nhìn gì thế, tiền của ngươi đâu? Nhanh chóng giao tiền ra đây!”
Cổ Thuần Linh đã ngồi ở bên cạnh nhìn họ rất lâu rồi.
Thấy cường đạo đi đến trước mặt mình thì nàng không những không tỏ ra sợ hãi mà ngược lại còn rất bình tĩnh.
Thiếu nữ đưa tay vào ngực, móc ra một món đồ đặt vào tay bọn cướp.
Đám cướp hài lòng gật đầu, ngay vào lúc này bỗng nhiên mắt Cổ Thuần Linh sáng rực lên, cánh tay chuyển động, một cây ngân châm bỗng xuất hiện trong tay nàng, sau đó nàng dùng tốc độ nhanh như chớp đâm thẳng nó vào cổ của tên cướp.
Tên cướp kia hoàn toàn không ngờ trong đám bọn họ lại có người dám phản kháng nên không đề phòng, kết quả đã bị Cố Thuần Linh đâm vào cổ.
Hắn ta kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người lùi thẳng về phía sau rồi ngã xuống ầm một tiếng.
Tiếng kêu của đối phương đã thu hút sự chú của những tên cướp khác.
Đám cướp thấy tình hình không ổn thì lần lượt rút đao ra chĩa về phía Cổ Thuần Linh.
Cổ Thuần Linh vội vàng nhảy xuống xe bò, sẵn tiện lên tiếng: “Châu Nhị thúc, chú cho xe bò đi nhanh đi!”
“Nhưng Linh Nhi à, con phải làm sao đây?”
Cổ Thuần Linh chỉ là một cô nương, cho dù có mập hơn bình thường, thịt nhiều hơn chút thì cũng không mạnh hơn ai cả. Nếu như để một mình nàng ở lại đây đấu với đám cướp này thì Châu Nhị thúc thật sự lo cho an nguy của Cố Thuần Linh!
“Nghe ta, không muốn chết thì đi nhanh đi!”
Cổ Thuần Linh lạnh lùng quát lên.
Nàng sợ Châu Nhị thúc không nghe nên đã rút ngân châm ra đâm thẳng vào mông con bò. Con bò đau đớn lập tức điên cuồng chạy về phía trước.
Châu Nhị thúc không còn cách khác, chỉ có thể cắn chặt răng, dốc hết sức lực để xe bò không bị mất khống chế.
“Lão đại, đám người đó muốn trốn kìa!”
“Đi ngăn bọn họ lại!”
Đám cướp thấy chiếc xe đang rời đi thì vội vàng cử ra hai người để ngăn lại. Cùng lúc đó Tô Mạnh Thần cũng nhảy khỏi xe, mỗi chân đạp lên một tên cướp rồi đá bọn chúng bay ra xa.
Xe đã đi xa nhưng tiếng của Châu Nhị thúc vẫn còn văng vẳng đâu đây: “Nhị Nha, Nhị Nha, con phải cẩn thận đấy!”
Cổ Thuần Linh nhướng mày lên, con người Châu Nhị thúc đúng là trượng nghĩa.
Bên kia đám cướp cảm thấy bất mãn. Bọn chúng thấy xe đã chạy đi mất nên đã trút toàn bộ cơn giận của mình lên người Cổ Thuần Linh.
“Bà mập chết tiệt này, dám làm hỏng chuyện của ông đây, hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi một trận. Chặt ngươi ra làm tám khúc, rán thịt mỡ trên người ngươi là thành dầu để đốt đèn!”
Dứt lời hắn ta đưa đạo lên chém về phía Cổ Thuần Linh.
Cổ Thuần Linh thấy thanh đao lớn ấy sắp chém lên người mình thì nàng vội vàng tránh ra sau, cây ngân châm trong tay nhanh chóng đâm thẳng vào đùi của tên cường đạo ấy.
Chân đối phương lập tức mềm nhũn ra, quỳ thẳng xuống đất.
Tô Mạnh Thần đứng bên cạnh thấy vậy thì mắt loé sáng lên, lộ ra một nét tò mò muốn tìm hiểu thêm về nàng.
Một nha đầu ở nơi rừng núi như thế lại biết sử dụng thuần thục ngân châm sao?
Đây là chuyện không bình thường.
Lúc thấy hai người khác cũng đang định nhào về phía Cổ Thuần Linh, Tô Mạnh Thần bay thẳng qua đó, dùng một cước đá bay hết tận mấy tên trong đó.
Đám cướp này đến rất nhanh, trông ai nấy cũng như hung thần ác sát.
Nhưng Cổ Thuần Linh và Tô Mạnh Thần liên thủ với nhau nên cũng giải quyết rất nhanh. Chưa được nửa chén trà thì đám cướp đã nằm la liệt trên đất, mặt mũi bầm dập.
Thấy đám cường đạo ấy muốn chạy trốn, Cố Thuần Linh nhíu màu lại, lạnh lùng nói: “Không thể để chúng chạy, nếu không đợi khi chúng dưỡng thương khỏi rồi thì vẫn sẽ quay lại thôi!”
Đại Kiều thôn đã bị đám cướp này quấy rối nhiều năm.
Nếu lần này đã bắt được chúng thì không thể thả hổ về rừng nữa.
Tô Mạnh Thần nghe Cổ Thuần Linh nói thế thì gật đầu đáp: “Chuyện này không khó, chặt gãy hai tay hai chân của chúng là được.
“Cái gì?”
Đám ác khẩu vừa nghe thấy lời này thì ai nấy bị dọa sợ đến mức phải kêu cha gọi mẹ, vội vàng quỳ dưới đất xin tha.
“Hai vị đại gia, hai vị gia gia, ta dập đầu trước hai người, cầu xin hai người tha cho bọn ta, bọn ta cũng bị ép đến bước đường cùng nên mới đi cướp thôi.”
“Đúng vậy đúng vậy, bọn ta chỉ bị ép thôi...
“Hừ, đừng cho rằng ta không biết gì cả, những năm gần đây các ngươi đã làm hại không ít người dân trong Đại Kiều thôn. Cổ Thuần Linh khinh bỉ đám người này: “Vào rừng làm cướp thì có thể gọi là bất đắc dĩ. Vậy làm hại đến mạng người cũng là bị ép sao? Tô đại ca, cứ làm theo những gì ngươi nói đi!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!