Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Xuyên Không: Cô Mập Nghịch Tập, Chồng Đẹp Tới Cửa - Cố Thuần Linh

"Hum?" 

Thấy Tô Mạnh Thần nhìn chằm chằm vào mặt mình, tim Cố Thuần Linh đập mạnh hơn, không thoải mái phải quay đầu đi nơi khác. 

“Là lá cây” Tay Tô Mạnh Thần đẩy tóc nàng ra chút, lấy ra một chiếc lá màu vàng sẫm. 

“Xung quanh đây đều là rừng cây, có thể là bị gió thổi đến. Cố Thuần Linh đánh trống lảng: “Chúng ta đi tìm Châu Nhị thúc họ trước đi, tránh để họ sốt ruột. 

"Ùm." 

Tô Mạnh Thần không nói gì, chỉ quay người đi về phía Đại Kiều thôn. 

Cổ Thuần Linh nhìn theo bóng lưng cao ráo của nam nhân ấy, bỗng nhiên tự vỗ lên trán mình. Lúc nãy nàng vừa xấu hổ sao! 

Rõ ràng lúc nàng đối mặt với Tào thị và Cố Hành Dĩ đều không hề quan tâm đến dung mạo của mình, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc gương mặt vừa to vừa xấu của mình lọt vào mắt của Tô Mạnh Thần thì nàng lại thấy không thoải mái. 

Xem ra nàng phải đẩy nhanh kế hoạch giảm cân lên mới được! 

Cổ Thuần Linh tự cổ vũ bản thân, sau đó vội vàng bước theo Tô Mạnh Thần. 

Bên kia Châu Nhị thúc nhớ lại bộ dạng hung thần ác bá của đám cướp kia thì càng thấy lo lắng hơn, ông ấy thật sự không thể lái xe đi được nữa nên đã thắng xe bò dừng lại giữa đường. 

“Châu Vĩnh Thành, sao ngươi không đi tiếp thế?" 

“Đúng thế, sao dừng lại vậy? Lỡ như đám cướp đó đuổi kịp thì sao?” Mã Tam nương sốt ruột hỏi. 

“Ngươi nói xem chúng ta đi như thế vậy Nhị Nha phải làm sao đây?” 

Châu Nhị thúc hổ thẹn nói: “Ta thật sự rất lo lắng, đám cướp đó không dễ đối phó, Nhị Nha lại là một cô nương... Chúng ta đi như thế há không phải thấy chết không cứu sao?” 

Lời này vừa dứt thì mọi người đều im lặng. 

Chỉ có một mình Mã Tam nương bĩu môi chế giễu: “Là tự Nhị Nha ra mặt đòi làm anh hùng, liên quan gì đến bọn ta? Ta còn chưa trách nàng chọc phải đám cướp đó, hại mọi người suýt nữa thì mất mạng nữa kìa!” 

Lúc nãy nếu không phải Cố Thuần Linh ngăn đám cướp đó thì cho dù họ có giao tiền ra thì cũng chưa chắc được thả, nói không chừng còn bị bắt vào rừng xâm hại đến thân thể nữa. 

Thời cổ đại rất xem trọng trinh tiết của nữ nhân, nếu như là vậy thật thì cả đời này xem như bị huỷ mất rồi. 

Thấy Mã Tam nương vẫn còn trách Cổ Thuần Linh thì Châu Nhị thúc tức giận: “Mã Tam nương, sao ngươi lại vô ơn như vậy chứ?” 

“Đúng thế!” Ngưu thẩm cũng không chịu được nữa: “Nếu không phải có Nhị Nha thì làm sao bây giờ chúng ta có thể ngồi ở đây được, bà đúng là vong ơn phụ nghĩa. 

“Ta khinh! Ngưu thẩm à, ta thấy các người đã trúng bùa mê gì của Nhị Nha rồi đúng không. Nhị Nha đó là một sao chổi, ta thấy cũng vì nàng mà chúng ta mới gặp phải đám cướp đấy. 

Mã Tam nương hừ lạnh một tiếng: “Không phải các người muốn ở lại đây đợi nàng sao, các người cứ từ từ mà đợi, đợi lát nữa đám cướp đến thì đừng trách ta không nhắc trước, ta đi trước đây” 

Dứt lời bà ta cầm lấy tay nải của mình rời đi. 

“Ngươi!” 

Châu Nhị thúc nắm chặt nắm đấm, gương mặt đỏ bừng cả lên. Nếu như không phải nể tình Mã Tam nương là đàn bà thì ông ấy đã đấm bà ta rồi. 

Trong đám lau sậy phía sau xe, Cổ Thuần Linh đã nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện lúc nãy. Nàng không biết nói gì hơn, chỉ trợn trắng mắt, thật sự không ngờ mình có lòng tốt giúp mọi người lại bị Mã Tam nương cắn ngược lại một phát. 

Cổ Thuần Linh nhìn xuống đống bạc vụn trong giỏ tre, lấy ra phần của Mã Tam nương rồi nhét vào trong người mình. 

Nếu như Mã Tam nương đã không thấy cảm kích vậy thì nàng sẽ thu phí lại, cũng xem như dứt hết ân tình. 

“Đi thôi, chúng ta qua đó tìm Châu Nhị thúc. 

Cổ Thuần Linh bước ra khỏi bãi lau sậy, đưa Tô Mạnh Thần cùng tiến về phía chiếc xe bò. 

Trên xe bò mọi người vừa mắng Mã Tam nương, vừa lo lắng cho Cổ Thuần Linh. 

Bỗng nhiên mắt Châu Nhị thúc sáng lên, vội vàng đứng lên, vui vẻ nói: “Mọi người nhìn kìa, là Nhị Nha, Nhị Nha về rồi!” 

Mọi người vội vàng quay đầu lại, trên con đường nhỏ ở đằng xa, Cổ Thuần Linh đang đeo chiếc giỏ tre trên lưng, đưa theo “biểu ca” của mình đang bước nhanh về phía này. 

“Nhị Nha! Nhị Nha, cuối cùng con cũng về rồi!” 

“Nhị Nha, con không sao chứ?” 

Lúc bước đến cạnh chiếc xe bò, mọi người lần lượt kéo lấy tay Cổ Thuần Linh, quan sát nàng từ trên xuống dưới, sau khi phát hiện nàng không bị tổn hại gì thì mới thở phào một hơi, sau đó lập tức thấy tò mò. 

“Nhị Nha, sao con quay về được thế, đám cướp đó đâu?” 

“Mọi người nói đám người đó á, đều bị ta và Tô đại ca đánh ngã lăn ra đất rồi. 

“Cái gì?” 

Vừa nghe thấy câu này thì mọi người suýt chút nữa là rớt cả cằm xuống đất. 

Trong lòng họ ngoài Thanh Thiên Đại lão gia của Huyện phủ ra thì đám cướp trên núi là sự tồn tại đáng sợ nhất. 

Nhưng bây giờ Cố Thuần Linh lại nói mình vừa hạ gục đám cướp đó một cách dễ dàng thế sao? 

Đây đúng là chuyện kỳ lạ mà! 

“Nhị Nha, con nói thật sao? Con đánh bại bọn họ thật à?” 

“Nếu không thì ta và Tô đại ca về bằng cách nào chứ?” Cố Thuần Linh cười nói tiếp: “Không sao rồi, sau này có lẽ sẽ không còn đám cướp cướp bóc trên con đường này của chúng ta nữa, mọi người có thể yên tâm lên trấn để họp chợ rồi. 

Châu Nhị thúc, Ngưu thẩm và mọi người đều sững sờ. 

Thấy Cố Thuần Linh nhẹ nhàng nhảy lên chiếc xe bò thì đầu mọi người lóe lên một suy nghĩ: Gặp ma rồi. 

Cho dù thế nào thì Cổ Thuần Linh đã bình an quay về. 

Sau cơn ngạc nhiên ngắn ngủi đó mọi người cũng vui vẻ hơn. Theo như cách nói của Nhị Nha thì đây là một chuyện động trời, phải nhanh chóng về thôn kể lại cho mọi người nghe để sau này họ có muốn lên trấn cũng không cần sợ nữa! 

Châu Nhị thúc vội vàng đánh xe đi về phía Đại Kiều thôn, nửa đường còn gặp Mã Tam nương, Mã Tam nương gặp Cố Thuần Linh vẫn còn có thể quay về thì sắc mặt rất đặc 

sắc. 

Bà ta muốn lên xe bò nhưng Châu Nhị thúc lại không cho. “Tự ngươi đi bộ về đi, xe bò của ta không chở kẻ vô ơn. 

“Ngươi nói gì, chiếc xe bò này có phần tiền của ta đấy!” 

“Ta sẽ mang tiền sang trả cho ngươi sau, ta không thèm số tiền đó của ngươi đâu. 

Mã Tam nương tức đến mức phải ngửa đầu lên trời, thấy chiếc xe bò dần rời xa khỏi tầm mắt của mình, bà ta mắng hết từ Cố Thuần Linh cho đến đám người trên xe, mắng họ sao không chết ở chỗ cường đạo luôn di, chỉ còn thiếu điều lôi tổ tiên của người ta ra nguyền rủa mà thôi. 

Người trên xe đều lười quan tâm bà ta, sau khi về đến Đại Kiều thôn thì họ bắt đầu tuyên dương rằng hôm nay Cố Thuần Linh đã cứu bọn họ, còn đánh đám cướp kia tơi bời tan tác. 

Ban đầu sau khi biết chuyện, người trong Đại Kiều thôn không ai tin cả, còn cho rằng họ đang lừa mình nữa. 

Cố Thuần Linh ai chứ? 

Là một bà mập ngốc có tiếng trong thôn, cho dù nàng không ngốc nhưng đầu óc cũng không nhanh nhẹn như thế được. Còn đánh thẳng cường đạo nữa, dựa vào nàng sao? Lừa ai chứ? 

Cổ Thuần Linh không thèm quan tâm đến chuyện này. Bây giờ điều nàng muốn làm nhất chính là về nhà! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!