Trong quán cà phê lúc ấy, Tôn Phi Phi ngồi một mình ở vị trí sát cửa sổ, trước mặt đặt một tách cà phê.
Có lẽ vì không có Lưu Hồng bên cạnh, chút ấm áp hiếm hoi của cô cũng rút sạch, cả người so với lúc ở quán bên kia trông càng lạnh lùng, càng mang khí chất "chị đẹp".
Cũng càng khiến người ta nảy lòng muốn chinh phục.
Tào Khôn sải bước đến trước mặt Tôn Phi Phi, ngồi xuống, nói: "Chẳng phải vừa tách ra sao, cô gọi tôi đến còn muốn nói gì nữa?"
Tôn Phi Phi mặt không cảm xúc, nhấc tách cà phê lên uống một ngụm rồi mới nói: "Ra giá đi. Bao nhiêu thì anh chịu chia tay Lưu Hồng?"
Nghe vậy, nét mặt Tào Khôn khựng lại.
Mẹ kiếp!
Chị đẹp lạnh lùng nói chuyện với người ta đều bá đạo thế à?
Anh xoa mặt, nhíu mày: "Ờ… ý cô là sao?"
"Hừ." Tôn Phi Phi khẽ cười lạnh: "Anh tưởng tôi không biết mục đích thật sự khi anh ở bên Lưu Hồng à?"
"Cùng lắm anh mới hai mươi. Ở tuổi này, bình thường phải đang học đại học."
"Còn anh thì cả người toàn khí chất du côn du đãng, rõ ràng đã bỏ học từ sớm, ra đường lăn lộn từ lâu."
"Tất nhiên anh có thể không thừa nhận, nhưng chuyện anh là đồ lưu manh thì không đổi được."
"Anh dính lấy Lưu Hồng, nói trắng ra là thấy cô ấy làm ở đêm, kiếm được nhiều tiền."
"Đừng chối. Tôi quá hiểu đám con trai tuổi này, trong đầu nghĩ gì tôi rõ cả."
"Thế nên tôi khỏi dài dòng. Anh chỉ muốn tiền đúng không? Ra giá đi, bao nhiêu để anh biến khỏi bên Lưu Hồng?"
Cú dồn dập cao ngạo kiểu chị đẹp lạnh lùng ấy khiến Tào Khôn thoáng không biết đáp thế nào.
Bản thân mình đàng hoàng là sinh viên đại học Hải Thành, chỉ vì làm biếng không đi huấn luyện quân sự mà tự dưng bị gán thành thằng bỏ học lang thang ngoài phố.
Hơn nữa còn bị nói thành đồ hèn hạ vô sỉ, vì tiền mà không tiếc lừa tình, thằng ăn bám.
Vậy mình nên bắt đầu giải thích từ đâu?
Giải thích cái quái gì!
Ngay từ khi bị tống vào tù ở kiếp trước, Tào Khôn đã bỏ hẳn cái tật đi giải thích với người ta.
Người hiểu mình thì thế nào cũng sẽ hiểu.
Người không hiểu, mình có nói nát miệng cũng chẳng hiểu.
Kiếp trước, anh đã liều mạng giải thích rằng mình là hành động dũng cảm vì chính nghĩa, có ai tin không?
Cuối cùng chẳng phải vẫn bị nhốt tù!
Hơn nữa, nhìn cái dáng ngạo nghễ của Tôn Phi Phi lúc này, anh có giải thích, cô ta tin sao?
Người ta bảo, dựng chuyện thì dễ như trở bàn tay, đính chính thì chạy rã chân.
Chẳng lẽ để chứng minh mình không phải đồ lưu manh, anh phải dẫn cô ta đến đại học Hải Thành, tìm cố vấn học tập đối chất?
Chẳng lẽ để chứng minh không ở bên Lưu Hồng vì tiền, anh phải lôi số dư trong thẻ và cả xấp sổ đỏ ra cho cô ta xem?
Dựa vào đâu chứ!
Mà kể cả anh phản bác được hai điểm đó, Tôn Phi Phi vẫn sẽ bày thêm lý do khác.
Ví như: hai người không hợp tuổi.
Anh ở bên cô ấy chỉ muốn chơi bời chứ chẳng thật lòng.
Thôi, quên cái trò giải thích đi. Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ, liên quan quái gì đến tôi!
Với lại, cô đã nói tôi là đồ lưu manh đúng không?
Vậy tôi cho cô thấy thế nào mới gọi là lưu manh!
Tào Khôn cười, gật đầu, ngả người vào ghế tựa, vắt chân, tay xoa cằm; khí chất du côn nổi lên rõ mồn một.
"Không ngờ tôi giấu kỹ vậy mà cô chỉ liếc đã thấy rõ."
Thấy dáng vẻ lưu manh của Tào Khôn phơi bày trắng trợn, Tôn Phi Phi chẳng lấy làm ngạc nhiên, như mọi thứ đều đúng ý cô. Rõ ràng, trong lòng cô, Tào Khôn chính là thằng du côn.
"Hừ." Cô lại cười lạnh, nâng tách cà phê uống một ngụm tao nhã: "Là gì thì là nấy, có giả vờ cũng không ra được."
"Như anh đấy, cả người ám mùi du côn mà lại đi giả làm sinh viên, anh nghĩ mình có nổi cái khí chất trong trẻo của sinh viên sao?"
Thấy cô lại nhắc sinh viên, Tào Khôn bật cười: "Nghe như cô rành sinh viên lắm. Cô làm gì vậy?"
"Cũng coi như là giảng viên đại học." Tôn Phi Phi không hề giấu.
"Giảng viên à." Tào Khôn gật đầu. "Nghề hay đấy, tôi thật ra thích thầy cô lắm."
Nói xong, anh chuyển đề tài: "Vậy cô rất thích Lưu Hồng nhỉ?"
"Rất thích." Tôn Phi Phi nói bằng giọng chân thành: "Tôi chưa từng thích ai đến thế. Lưu Hồng là người duy nhất tôi từng thích. Vì cô ấy, tôi thậm chí có thể trả giá tất cả."
"Wow." Tào Khôn nhếch mép: "Tình yêu cảm động ghê. Tiếc là Lưu Hồng hiện giờ thích tôi."
"Hứ!" Tôn Phi Phi hừ lạnh: "Đừng tự luyến. Cô ấy thích anh chỉ là tạm thời. Đợi đến lúc nhìn rõ mặt thật của anh, cô ấy sẽ không do dự mà chia tay."
"Chưa chắc đâu." Tào Khôn nhẩn nha: "Giờ cô ấy yêu tôi sâu lắm. Nói thế này nhé, lúc hai đứa ở bên nhau, cô ấy đến một giọt cũng không nỡ để phí."
Nghe vậy, sắc mặt Tôn Phi Phi thoáng ngơ ngác.
Rất nhanh, cô phản ứng, nét lạnh lùng bỗng nhăn lại vì tức; bàn tay nắm cốc cà phê siết đến trắng bệch.
"Ê ê, bình tĩnh." Tào Khôn sợ cô nổi điên rồi hất thẳng cả tách vào mặt mình, vội nói:
"Chuyện này bình thường mà. Tôi thấy ít nhất chín mươi lăm phần trăm các cặp đều làm, cô đừng phản ứng dữ thế."
Tôn Phi Phi nhắm mắt hít sâu mấy hơi, phải cố lắm mới ép cơn giận xuống.
"Đừng dài dòng nữa. Ra giá đi, rốt cuộc anh muốn bao nhiêu để rời khỏi Lưu Hồng?"
Thấy cô lại ném câu hỏi ấy, Tào Khôn cười hề hề, tính luôn trước mặt cô.
"Bây giờ mỗi tháng tôi moi được từ Lưu Hồng chừng mười nghìn tệ tiền tiêu vặt."
Nghe xong, ánh mắt Tôn Phi Phi nhìn Tào Khôn liền lạnh buốt và đầy ghê tởm.
Đàn ông mà đi xin tiền một người phụ nữ tiêu xài, còn nói như thể đương nhiên - thế cũng gọi là đàn ông?
Phì!
Đồ rác rưởi!
Tào Khôn chẳng thèm để ý ánh mắt ấy, nói tiếp:
"Ngoài ra, giờ tôi ở nhà Lưu Hồng, ăn ở cô ấy lo hết. Nếu chia tay thì những thứ đó tôi phải tự trả. Tính tám nghìn tệ một tháng, không quá đáng chứ?"
Tôn Phi Phi lại hít sâu hai hơi, ra hiệu anh nói tiếp.
"Còn nữa," Tào Khôn tiếp tục: "Hai đứa mỗi tháng ân ái cỡ ba mươi lần."
"Đừng vội không tin. Tôi còn trẻ, chừng ấy không nhiều đâu. Có lúc một ngày ba bốn lần."
"Nên tôi lấy số tròn là ba mươi lần một tháng, còn là ít ấy."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!