Vương San San thật không ngờ, lần đầu cô trở thành tâm điểm trong đám cô gái lại là vì Tào Khôn.
Bị hỏi dồn tứ phía về Tào Khôn, Vương San San dĩ nhiên kể toàn điều tốt. Dù sao Tào Khôn nắm rõ gốc gác của cô; nếu cô làm anh không vui, anh chỉ cần tung một chuyện là đủ. Không cần gì ghê gớm, chỉ cần phơi ra việc cô làm "trà xanh mưu mô" suốt ba năm cấp ba cũng đã là đòn hủy diệt.
Hơn nữa, lúc hai người thỏa thuận chuyện "làm bạn gái theo thời hạn", có một điều khoản rất rõ: cả hai phải giữ gìn hình ảnh của nhau trước bạn cùng lớp.
Thế là chẳng bao lâu, từ miệng Vương San San đã xuất hiện một Tào Khôn nhiệt tình, phóng khoáng, thân thiện với bạn bè, nhiệt tâm giúp người, học hành chăm chỉ, cầu tiến và tự giác - gần như hoàn hảo. Trừ điều kiện gia đình hơi kém, còn lại đều đáng khen!
Thậm chí, đám cô gái trong lớp sau khi nghe xong lời giới thiệu của Vương San San, từng ánh mắt nhìn sang Tào Khôn đều lồ lộ khát vọng. Đàn ông tốt thế này lại ngay trong lớp, sao không thử theo đuổi một lần? Lỡ thành thì sao! Không thành, ít ra cũng đã thử! Không dám thử, chẳng phải tiếc cả đời?
Tào Khôn dĩ nhiên biết chuyện Vương San San biến tấu đủ kiểu để khen mình, cũng như những ánh mắt ném tới. Nhất là, từ khi anh liên tục luyện cao độ ba mươi sáu thức nam nữ cùng luyện trong cuốn sách vô danh ấy, thể năng tăng cường bao nhiêu thì giác quan cũng nhạy bấy nhiêu.
Nói không ngoa, dù đang ngồi ở góc cuối lớp, cả lớp bàn tán gì, thì thầm ra sao, anh đều nghe rõ. Như lúc anh ngồi ở góc đông bắc của phòng, vẫn nghe rành mạch hai thằng con trai ở góc tây nam nói với nhau:
"Thằng mới đến này đúng là làm màu vãi."
"Ờ chứ sao, còn cởi áo khoe một đống cơ chết, có ích quái gì, tao đấm một phát là gục."
"Đúng, nhìn là biết cơ bắp phòng gym, cơ chết ấy mà. Chỉ có con gái lớp mình không hiểu, tưởng xịn."
Nếu không vì anh đang nói chuyện với cô bạn cùng bàn cao kều, anh đã muốn qua thử xem cái nắm đấm "đánh gục một phát" đó có thật không. Ghê gớm thế cơ à? Một đấm là hạ được mình? Dựa vào cái dáng gà mờ của thằng đó mà cũng một cú đấm đánh gục mình, thì chẳng phải thời gian qua anh khổ luyện, qua lại với không ít phụ nữ để luyện cho ra trò đều uổng công sao.
"Này, Tào Khôn, mình kết bạn WeChat trước nhé." Ở góc hàng sau cùng, cô bạn cùng bàn cao kều - ở gần nên tranh thủ - là người ra tay trước, rút điện thoại.
Cô bạn ấy tên Cao Đình Đình, người đúng như tên: cao, dáng đứng thon thả. Cô cao trần 1m81; đừng nói là đè bẹp toàn bộ con gái trong lớp, chỉ cần đi giày cao gót là ngay cả đám con trai cũng bị cô "đè bẹp" nốt. Bảo sao cô chọn ngồi hàng sau, riêng khoản chiều cao là đã vượt 95% con trai trong lớp. Nhìn khắp lớp tài chính ba, số con trai cao hơn cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Không chỉ cao, tỷ lệ cơ thể của Cao Đình Đình cũng khá ổn; riêng khoản vóc dáng phải được tầm 90 điểm. Với một cô gái cao như thế, con số ấy đã rất ấn tượng. Nhiều người cao như cô thường tỷ lệ không đẹp, thậm chí dễ tạo cảm giác thô kệch, mất mỹ cảm. Bởi vậy, trong nhóm chiều cao ấy, cô đã thuộc dạng đáng nhìn. Nhan sắc của cô cũng không tệ, chừng 88 điểm. Chưa chạm ngưỡng "cực phẩm, nữ thần", nhưng gọi là "mỹ nữ" cũng không quá lời.
"Được chứ." Thấy Cao Đình Đình chủ động kết bạn WeChat, Tào Khôn cười, lấy điện thoại ra, thêm bạn rất thoải mái, tiện tay mở trang cá nhân của cô. Thấy trong đó thường có một cậu khoảng chừng 1m60 chụp ảnh chung với cô, anh buột miệng hỏi:
"Đó là em trai cậu à? Bao nhiêu tuổi? Sao không cao giống cậu?"
Cao Đình Đình liếc qua, cười bảo: "Gì chứ, đó là bạn trai tôi."
"Hả?" Tào Khôn khựng lại, nhìn ảnh rồi ngước sang nhìn cô: "Bạn trai cậu cao bao nhiêu?"
"Cao tầm một mét năm chín." Cô chẳng hề giấu giếm.
Tào Khôn trợn mắt, trong đầu bật ra năm chữ: "Ngựa nhỏ kéo xe to!" Cao Đình Đình, khẩu vị này… không bình thường đâu nha! Thân hình ấy… có vác nổi đôi chân dài của cậu không? Hay cậu lừa tôi, đó vốn chẳng phải bạn trai cậu!
Như đã đọc được nghi hoặc trong mắt anh, Cao Đình Đình cười khổ: "Anh ấy đúng là bạn trai tôi. Bọn tôi ở bên nhau từ lớp 11, và bọn tôi đã đính hôn rồi."
"Hả? Đính hôn luôn à? Sao cơ, anh ta cầm dao doạ cậu sao?"
Cô bật cười: "Không. Chủ yếu là… tôi là con một. Bố mẹ tôi đều là nhân viên bình thường, chỉ có mình tôi, không muốn tôi lấy chồng xa. Với lại tôi rất thích thị trấn nơi nhà tôi ở, không muốn rời đi.
"Bạn trai tôi là bạn học cấp ba, nhà anh ấy mở xưởng ở thị trấn bọn tôi, khá có tiền, anh ấy cũng là con một.
"Có điều, gen nhà anh ấy không được, người trong nhà đều khá lùn.