Thế nhưng, lúc này Cao Đình Đình vẫn không thể nói gì.
Chẳng lẽ lại bảo Tào Khôn đừng uống rượu?
Hàn Bằng vốn đã là kiểu người bụng dạ hẹp hòi, lại đang hơi ghen. Chín phần mười mục đích anh ta gọi hai thùng bia này, chính là muốn để Tào Khôn uống say rồi buột miệng nói hết.
Nếu ngay lúc này cô cố sống cố chết không cho Tào Khôn uống, thì chẳng phải là càng giấu càng lộ hay sao?
Cho nên, cô chỉ đành cố đè nén nỗi bất an trong lòng, miễn cưỡng mỉm cười, khẽ nhắc Hàn Bằng mấy câu kiểu: "Hai người uống ít thôi đấy."
Nhưng hoàn toàn vô dụng!
Hai thùng bia Tuyết Hoa đóng lon, mỗi thùng hai mươi bốn lon, tổng cộng bốn mươi tám lon.
Mới tám giờ tối, một thùng đã sạch bách, mỗi người đã nốc vào bụng mười hai lon.
Đừng nhìn dáng người Hàn Bằng không cao, vì nhà anh làm kinh doanh, từ nhỏ anh đã theo người lớn ra vào đủ kiểu bàn nhậu, nên tửu lượng thật sự rất khá.
Uống liền mười hai lon bia, tuy đầu óc đã bắt đầu lâng lâng, nói năng có hơi líu lưỡi, nhưng anh vẫn giữ được tỉnh táo.
Ngược lại, mặt mũi Tào Khôn đỏ bừng, đầu lắc lư, nói chuyện cũng vấp váp.
Thấy Tào Khôn không thể uống thêm nữa, uống nữa là ngã gục, Hàn Bằng cầm một lon bia, xích người ngồi xuống cạnh anh.
Thấy vậy, tim Cao Đình Đình không khống chế nổi mà đập thình thịch.
Vì cô biết, tiếp theo chắc chắn Hàn Bằng sẽ bắt đầu dò hỏi Tào Khôn.
Bây giờ, cô chỉ có thể âm thầm cầu khấn, mong Tào Khôn ngàn vạn lần đừng lỡ miệng nói ra chuyện hai người từng lên giường với nhau.
Vừa cầu nguyện, cô vừa muốn cố thêm một lần nữa.
"Anh Bằng, anh xem anh kìa, em bảo hai người đừng uống nhiều thế mà cứ uống, Tào Khôn sắp say lăn ra rồi, nhanh đưa cậu ấy về đi, lỡ một lát nữa cậu ấy gục xuống thì làm sao?"
Hàn Bằng bật cười, nói: "Vội gì, khó khăn lắm mới gặp được một thằng bạn nói chuyện hợp gu, bọn anh uống thêm tí thì sao chứ?"
"Với lại đang ở khách sạn, em sợ cái gì, cùng lắm thì mở thêm một phòng là được mà."
Nghe Hàn Bằng nói vậy, Cao Đình Đình bất an há miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa.
"Nào, anh em, cạn một lon nào."
Hàn Bằng cụng lon với Tào Khôn.
"Cạn!" Tào Khôn nói đã không rõ lời, nhưng vẫn cố nâng lon cụng với Hàn Bằng một cái, rồi ngửa cổ ừng ực uống sạch.
Thấy thế, Hàn Bằng lắc lắc cái đầu đang hơi choáng của mình, rồi cũng đành uống cạn theo.
Không còn cách nào khác.
Người ta đã cạn mà mình không cạn, lỡ đối phương để bụng thì rất phiền phức.
Vì Hàn Bằng từng thấy quá nhiều cảnh như vậy, uống đến mức này rồi, đôi bên có khi chỉ chênh nhau đúng một ngụm, cũng đủ để cãi nhau ầm ĩ một trận.
Lỡ như Tào Khôn là kiểu người hay để ý như thế, thì anh đừng mong moi được lời nào.
Hàn Bằng ợ một tiếng mùi bia, nói: "Này anh em, tôi nghe Đình Đình bảo cậu vẫn chưa từng có bạn gái, điều kiện của cậu tốt thế cơ mà, vừa cao vừa đẹp trai, sao không kiếm cho mình một cô?"
Tào Khôn cười hề hề, không trả lời, mà lại bật thêm hai lon bia, đưa cho Hàn Bằng một lon.
Hàn Bằng nhận lấy, tượng trưng uống một ngụm, rồi tiếp tục đề tài: "Sao, không muốn yêu đương à?"
"Sao mà không." Tào Khôn ngọng nghịu đáp: "Trong mơ cũng muốn."
Nghe vậy, Hàn Bằng lập tức phấn chấn hẳn lên: "Thế là chưa gặp được người vừa mắt à?"
Tào Khôn lại cười hề hề.
"Tiêu chuânr cậu cao đến thế cơ à?" Hàn Bằng cười: "Như vợ tôi - Đình Đình - thế này cũng không lọt mắt cậu sao?"
Bên cạnh, tim Cao Đình Đình chợt hẫng một nhịp, trong lòng như đang quỳ lạy khắp chư Phật chư thần trên trời.
Rốt cuộc vẫn đến rồi!
Tào Khôn, cố lên, nhất định phải cố lên, tuyệt đối đừng lộ ra đấy!
"Đình Đình là một cô gái rất tốt." Đôi mắt say lờ đờ của Tào Khôn lại lộ ra vẻ nghiêm túc: "Lấy được cô ấy, tuyệt đối là phúc phận của anh, thật đấy."
Nghe vậy, Hàn Bằng hơi cau mày.
Câu trả lời này là có ý với Cao Đình Đình, hay là không có ý đây?
"Thế rốt cuộc cậu muốn tìm kiểu bạn gái thế nào?" Hàn Bằng hỏi.
Tào Khôn cười khan, ngửa cổ nốc hai hớp bia, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi xe cộ qua lại như mắc cửi, giống như lẩm bẩm: "Tôi tìm cái chó gì mà tìm, tôi không thể hủy cả đời người ta được."
Lời này của Tào Khôn vừa thốt ra, dù là Cao Đình Đình hay Hàn Bằng đều lập tức tỉnh cả người.
Ý gì đây?
Nghe như có chuyện gì khuất tất trong đó!
Hàn Bằng thăm dò: "Anh em, sao lại nói vậy?"
Tào Khôn không trả lời, chỉ nâng lon cụng với anh ta một cái, cười nói: "Đừng nhắc mấy chuyện mất hứng này nữa, nào, cạn cái đã!"
Nói xong, Tào Khôn lại ngửa cổ ừng ực uống sạch.
Thấy vậy, Hàn Bằng chỉ cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Mẹ nó, sao lại tu thêm một lon nữa rồi!
Không còn cách nào, anh cũng chỉ đành cắn răng ngửa cổ uống theo.
Kết quả, anh vừa uống xong, Tào Khôn đã bật thêm hai lon, lại đưa qua cho anh một lon.
Hàn Bằng nhận lấy, không vội uống, đồng thời chặn tay Tào Khôn đang định lại ngửa cổ, vội nói: "Anh em, khoan, khoan, cậu uống nhanh quá rồi, tôi… tôi hơi theo không kịp."
Tào Khôn quay sang nhìn anh, lại cười hề hề.
Hàn Bằng nói tiếp: "Lúc nãy cậu nói ý gì vậy? 'Không thể hủy cả đời người ta' là sao?"
Đối diện với câu hỏi này, vẻ mặt Tào Khôn bỗng trở nên vô cùng giằng co.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn quay đầu nhìn ra khung cảnh xe cộ tấp nập ngoài kia, mở miệng.
"Tôi từ nhỏ đã không có bố mẹ, là được ông nội nuôi lớn."
Thấy Tào Khôn bắt đầu kể, cả Hàn Bằng lẫn Cao Đình Đình đều dồn hết thần trí, vô thức ghé người lại gần.
"Cho nên hồi bé tôi chẳng bao giờ chơi với bọn con trai, vì tụi nó suốt ngày chửi tôi là đứa hoang không cha không mẹ."
"Tôi thích chơi với bọn con gái hơn, tụi nó không chửi tôi."
"Sau đó, không biết từ khi nào, tôi bắt đầu thích quần áo của con gái, quần tất đen, quần tất trắng, áo hai dây gợi cảm, với cả búp bê Barbie này nọ."
"Chỉ khi ở một mình, tôi thường tưởng tượng nếu mình mặc mấy thứ đó lên người sẽ trông như thế nào."
Nói đến đây, bất kể là Cao Đình Đình hay Hàn Bằng đều trừng to mắt.
Vãi thật…
Chẳng lẽ, chẳng lẽ anh ta là… gay ư?
Đặc biệt là Cao Đình Đình, mặt đầy vẻ chấn động và khó tin.
Không thể nào!
Lúc Tào Khôn ở bên cô, không hề nói quá chứ, phải gọi là sung như trâu giống.
Anh ta sao có thể là gay được!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!