Nghe Giang Ninh nói vậy, Lâm Hân Hân chẳng những không giận, còn khúc khích cười.
Cười xong, nàng chớp đôi mắt đẹp nhìn Giang Ninh: "Anh rể, sao anh ngày càng thông minh thế hả?"
Con mẹ nó!
Bổn Dược Vương vốn thông minh tuyệt đỉnh, rõ chưa?
Anh liếc xéo Lâm Hân Hân một cái.
Lâm Hân Hân nói tiếp: "Rồi rồi, em nói thật với anh rể đây!"
"That ra là, em muon thue anh re lam ve sĩ cho em mot buổi tối!"
Gì cơ?
Thuê mình làm vệ sĩ?
Anh tưởng mình nghe nhầm.
"Đúng thế!"
"Anh không biết đâu, ở trường học bây giờ phong trào đua đòi ghê lắm, nhất là mấy đứa con nhà giàu kia!"
"Trường em có con nhỏ tên Triệu Tư Ngữ, bố làm đầu tư, mẹ mở tiệm trang sức. Nó dựa vào nhà có tiền có thế, suốt ngày khoe siêu xe, khoe biệt thự trước mặt tụi em!"
"Cách đây không lâu, nó còn cố tình thuê hắn một vệ sĩ, sáng đưa chiều đón như công chúa hoàng gia ấy!"
"Thế nên em tức quá, muốn nhờ anh rể giả làm vệ sĩ của em một phen, để em làm cho con nhỏ đó mất mặt một phen!"
Cuối cùng Lâm Hân Hân cũng nói thật.
Con mẹ nó ...
Nói từ nãy đến giờ, con nhóc này là định nhờ mình giả làm vệ sĩ cho nó để đi lấy le à?
"Không đi!"
Giang Ninh gạt phắt.
"Anh rể tốt ơi!"
"Anh rể yêu quý ơi!"
'Anh rể đẹp trai ơi!"
Anh giúp em lần này được không?" Lâm Hân Hân thấy anh gạt cái rụp, bèn níu áo anh, mắt rưng rưng năn nỉ.
'Năn nỉ cũng chẳng ăn thua đâu!"
'Tôi là ai chứ, sao lại đi giả làm vệ sĩ cho em được?" Anh bực bội.
Mình là một đời Dược Vương đấy nhé!
Bảo mình đi đóng vai vệ sĩ?
Đùa chắc!
"Anh rể, vậy phải thế nào anh mới chịu giúp em?"
Thấy năn nỉ vô dụng, Lâm Hân Hân đổi sang ra điều kiện.
Giang Ninh nói: "Dù thế nào anh cũng không giúp đâu. Em bỏ ngay cái ý định đó đi!"
"Được lắm, đồ Giang Ninh chết tiệt, giờ anh to gan rồi hả?"
"Anh ăn của nhà em, ở nhà em, ngay cả cái y quán nhỏ này cũng là nhà em mở cho anh. Tiểu thư đây nhờ anh giúp một chuyện nhỏ xíu mà anh cũng không giúp?
"Anh còn có phải anh rể của em không? Có phải thẳng ở rể không?"
Năn nỉ không xong, Lâm Hân Hân gào lên.
"Hừ, mềm không xong thì định chơi cứng à? Tiếc quá, anh đây mềm cứng đều không ăn thua, cút sang một bên đi!"
Giang Ninh nói thẳng.
Bị từ chối thêm lần nữa, Lâm Hân Hân tức lộn ruột.
"Đồ Giang Ninh thối!"
"Đồ Giang Ninh chết tiệt!"
"Hôm nay anh nhất định phải đi. Em đã lỡ đồng ý với con nhỏ Triệu Tư Ngữ kia rồi. Anh mà không đi, hôm nay em mất mặt tới bẽ bàng!" Lâm Hân Hân gầm lên.
Giang Ninh thì lười thèm đáp.
Đường đường là Dược Vương mà đi làm vệ sĩ cho con nhóc như em á? Mơ giữa ban ngày!
Lâm Hân Hân tức muốn phát điên!
Cô còn tưởng hôm nay lôi được Giang Ninh đi cùng để mình lấy le.
Kết quả thì sao?
Người ta mềm không ăn cứng không chịu, lôi kéo kiểu gì cũng không lay chuyển nổi!
Giờ biết làm sao?
Lâm Hân Hân tung ba đòn sát thủ: Khóc! Quậy! Chửi!
Kết quả vẫn là Giang Ninh thản nhiên như không!
Dù có lôi cả chị gái Lâm Thanh Trúc ra dọa, Giang Ninh cũng không hề trúng chiêu.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!