Khi thấy Lâm Thanh Trúc cũng có mặt, Giang Ninh mất bình tĩnh hẳn.
Cô ấy sao lại đến đây?
Đúng lúc Giang Ninh còn đang nghĩ ngợi, đôi mắt đẹp của Lâm Thanh Trúc bỗng nhìn về phía anh.
Có lẽ vì tâm ý tương thông, cũng có lẽ vì điều gì khác ... tóm lại khoảnh khắc ấy, Lâm Thanh Trúc trông thấy Giang Ninh, lại còn thấy cả cô thư ký xinh đẹp An Ni đang đứng cạnh anh!
Ánh mắt Lâm Thanh Trúc lập tức lạnh hần xuống!
Rồi cô không nhìn Giang Ninh nữa, quay người đi, như thể chẳng hề quen biết.
Má nó ...
Chẳng lẽ cô ấy lại hiểu lầm tôi lần nữa ???
Không được, không được!
Lần này nhất quyết không để hiểu lầm xảy ra nữa!
Hiểu lầm nữa thì sau này còn tiếp cận cô ấy kiểu gì, còn hút linh khí từ người cô ấy thế nào!
"Khụ khụ, cô An Ni, xin lỗi nhé, tôi qua chào người quen một lát, cô cứ tự nhiên uống trước!"
Nói xong, Giang Ninh để mặc An Ni ở đó, quay lưng đi thẳng về phía Lâm Thanh Trúc.
Lâm Thanh Trúc ngồi một mình ở góc xa nhất của buổi tiệc.
Cô đeo chiếc túi xách màu trắng, ăn mặc giản dị, nhưng dù vậy vẫn rực rỡ chói mắt.
Khi Giang Ninh toi bên cạnh, anh liền cảm nhận được luồng linh khí quen thuộc tỏa ra từ người cô!
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí quen thuộc, trong lòng sướng rơn: Cảm giác quen thuộc quá ... dễ chịu thật !!!
Nhìn cô vợ mặt lạnh trước mặt đang quay lưng về phía anh, Giang Ninh cuối cùng cũng chủ động bắt chuyện.
"Ờ thì ... vợ ơi, sao vợ cũng tới đây?"
Giang Ninh đi đến cạnh Lâm Thanh Trúc rồi ngồi xuống.
"Đừng gọi tôi là vợ!"
"Trong hợp đồng có ghi rõ: ở nơi công cộng, chúng ta coi như người xa lạ." Lâm Thanh Trúc mặt lạnh, quay đầu nói.
Mẹ nhà cô chứ!
Cần gì phải câu nệ thế?
Trong lòng chửi thầm, nhưng mặt Giang Ninh vẫn cười tươi.
"Được, người xa lạ thì người xa lạ!"
Lầm bầm xong, anh cũng chẳng nhúc nhích, cứ ngồi bên cạnh Lâm Thanh Trúc, thảnh thơi mà hấp thụ linh khí tỏa ra từ người cô!
Tuy linh khí trên người cô không thể sánh với thứ linh khí nồng đậm nơi đại lục Thiên Long, nhưng đối với Giang Ninh, như vậy là quá đủ!
Dù sao Trái Đất chết tiệt này bây giờ linh khí nghèo nàn đến đáng thương!
Đồng thời, Giang Ninh nhận ra linh khí trên người Lâm Thanh Trúc phát ra từ trước ngực cô!
Không chỉ thế, anh còn thấy trên cổ cô có đeo một sợi dây đỏ, như đang buộc thứ gì đó!
Chang lẽ linh khí xuất phát từ món đồ buộc trên cổ cô?
Đang nghĩ ngợi thì Lâm Thanh Trúc bỗng quay mặt lại, gương mặt vẫn lạnh lùng.
"Anh ngồi cạnh tôi làm gì?"
Bị hỏi thẳng, Giang Ninh hơi ngại.
"Tôi ... tôi ... tôi bủn rủn chân!"
Lâm Thanh Trúc lườm anh một cái, rồi đứng dậy, định tránh anh càng xa càng
tốt.
Thấy cô sắp đi, Giang Ninh vội vàng bám theo.