Vừa chạm đất là ngất xỉu tại chỗ!
Nhìn thằng đồng bọn nằm bất tỉnh, mấy tên còn lại đơ người!
Triệu Đại Phát nồng nặc mùi rượu cũng ngẩn ra!
Ngay cả Giang Ninh cũng hơi nhíu mày.
"Chết rồi, mạnh tay quá!"
"Không được, phải kìm lực lại, lỡ tay giết chết mấy tên này thì phiền lắm." Anh thầm nghĩ.
Đồng thời cũng thấy công phu luyện thể trong Bách Mạch Luyện Thể Quyết đúng là bá đạo thật!
Dù sao trước đây ở đại lục Thiên Long, anh chỉ tu luyện thuật pháp, hiếm khi luyện công pháp luyện thể!
Giờ đến Trái Đất, đột nhiên thi triển công pháp luyện thể này, quả thật chưa khống chế được lực tay.
Mấy tên quanh đó thấy anh chỉ một đấm đã đánh đồng bọn bất tỉnh, đều câm nín đứng đực ra.
Đứa này nhìn đứa kia, mặt mũi hoang mang!
Không biết có nên xông tiếp hay không!
Có điều thằng Hồng Mao cũng có chút nghĩa khí: vì hôm nay nó nhận của Triệu Đại Phát một trăm nghìn tiền công!
"Anh em đừng sợ! Cùng xông lên, không tin là không chơi chết được hắn!"
Hồng Mao hò hét lấy khí thế, mấy tên kia lại nhào về phía Giang Ninh.
Giang Ninh nhớ kỹ phải giữ tay, người khẽ lắc đã luồn thẳng vào giữa đám côn
đô!
Bốp! Bốp! Bốp!
Chẳng ai nhìn rõ anh ra đòn thế nào, cũng không thấy anh di chuyển ra sao, chỉ thấy bóng anh loáng lên một cái!
Rồi năm tên còn lại đồng loạt bị hất văng, rơi xuống đất, kêu rên thảm thiết!
"Cái quái gì thế này ...? "
Thấy cảnh đó, Triệu Đại Phát tỉnh rượu cái rụp!
Ga trợn tron mắt nhìn đam lưu manh mình thue về hôm nay !!
Sai sai rồi!
Theo lẽ ra thì lúc này Giang Ninh phải quỳ xuống cầu xin gã tha mới đúng!
Sao lại thành ra thế này?
"Thằng họ Giang, mày ... "
Triệu Đại Phát ngẩng đầu định mở miệng.
Thoắt cái, Giang Ninh đã đứng ngay trước mặt gã.
Anh cười hì hì, nhìn Triệu Đại Phát: "Triệu đầu trọc, giờ tỉnh rượu chưa?"
"Tao ... "
Triệu Đại Phát vừa thốt được một chữ "tao" thì Giang Ninh đã dậm một phát lên mu bàn chân gã!
Á !!
Cơn đau nhói như bị tảng đá đè nát bàn chân ập tới!
Triệu Đại Phát thét to, ngã vật ra đất, ôm lấy cái chân suýt bị giẫm gãy, gào khóc rên rỉ.
"Đầu trọc, đã bảo rồi: uống thì ngoan ngoãn về nhà ngủ đi. Ai cho mày tới đây gây sự với tao hả?"
Giang Ninh mỉm cười, nhìn Triệu Đại Phát đang quẫn quại dưới đất.
Triệu Đại Phát đau đến nước mắt nước mũi tèm lem, gào lên: "Thằng rác rưởi họ Giang ... mày dám đánh tao ... mày có biết cậu ruột tao là ai không?"
"Hê hê, cậu ruột mày là ai thì liên quan quái gì tới tao?
Giờ tao chỉ hỏi: còn dám chọc vào tao nữa không?" Giang Ninh nhếch môi cười xấu xa.
Triệu Đại Phát đau đến khóc rống.
"Sao? Còn chưa chịu phục à?"
Vừa nói, Giang Ninh vừa nhấc chân, giẫm thẳng lên chỗ giữa hai chân của gã!
Đau!
Cơn đau ấy suýt nữa khiến Triệu Đại Phát ngất lịm.
"Tôi ... tôi ... phục!"
Triệu Đại Phát bị giẫm dưới đất thở hổn hển nói.