Mọi người cứ ngỡ mình đang mơ.
"Y thuat than sầu thật!"
'Bác sĩ Giang ... à không, Giáo sư Giang, cảm ơn anh đã chữa dứt căn viêm phổi bao năm của tôi, cảm ơn anh!" anh mập xúc động nói với Giang Ninh.
Thấy đường đường là một bác sĩ ngoại khoa như Nghiêm Chính lại bị y thuật của Giang Ninh thuyết phục như thế, các bác sĩ khác đều sững sờ.
Chẳng lẽ cậu nhóc này đúng là đại sư Trung y?
"Ha ha, được lắm!"
"Mọi người giờ đã thấy y thuật của Giang Ninh rồi chứ? Ai còn chưa phục, mời chữa thử một ca viêm phổi xem!" Phương Thắng Bình nói.
Cố Thuận Nghĩa và các bác sĩ khác tuy trong lòng trăm bề không phục Giang Ninh, nhưng nghe Phương Thắng Bình bảo họ tự mình chữa thử một ca viêm phổi, tất cả đều im re.
Dù sao, họ đâu có bản lĩnh ảo diệu như Giang Ninh, làm sao chữa khỏi trong một nốt nhạc được?
'Đã không ai lên tiếng thì tôi tuyên bố: từ hôm nay, Giang Ninh là giáo sư, chuyên gia số một của khoa Ngoại Bệnh viện Trung tâm!"
"Mọi người vỗ tay!"
Nghe Phương Thắng Bình nói vậy, dù trong lòng còn ấm ức, các bác sĩ xung quanh vẫn lần lượt vỗ tay.
Từ đầu đến cuối, Lâm Thanh Trúc vẫn giữ im lặng.
Từ lúc Giang Ninh khám đến lúc chữa, cô cũng không nói một lời, chỉ ngồi đó với gương mặt lạnh băng.
Thế là Giang Ninh trở thành giáo sư khoa Trung y của Bệnh viện Trung tâm.
Chẳng mấy chốc, cả bệnh viện xôn xao về việc này.
Hơn hai trăm người trong viện đều biết: đã có một vị giáo sư, chuyên gia Trung y mới toanh tên là Giang Ninh!
"Này này, nghe chưa? Chuyên gia Trung y mới của mình trẻ lắm, lại còn đẹp trai!"
"Thật hả?"
"Thật đấy! Nghe nói y thuật đỉnh cao, ngay cả Viện trưởng Phương cũng phục sát đất!"
"Ôi chao, không ngờ khoa Trung y từng lụn bại giờ lại sắp trỗi dậy!"
"Mà quan trọng là vị giáo sư đó đẹp trai như minh tinh, nhìn mà xao xuyến luôn!"
Ở hành lang, một nhóm cô y tá kháo nhau rôm rả.
Văn phòng viện trưởng.
Giang Ninh đang ngồi cùng Phương Thắng Bình!
"Cậu Giang à, sau này khoa Trung y trông cả vào cậu!"
"Mong cậu làm rạng danh khoa Trung y của chúng ta, mang phúc cho người dân Ninh Thành!" Phương Thắng Bình cảm thán.
Giang Ninh cười: "Cứ giao cho tôi!"
"À phải rồi viện trưởng, có một chuyện ông hứa với tôi trước đó vẫn chưa làm đâu nhé!"
"Chuyện gì?" Phương Thắng Bình ngạc nhiên.
'Ong quên rồi a? Ong noi chỉ cần toi tới lam, se bo trí cho tôi một trợ lý riêng mà!”
Phương Thắng Bình bật cười: "Ha ha, nhớ ra rồi. Nói đi, cậu muốn trợ lý kiểu
gì?"
Giang Ninh cười hì hì: "Tôi đã có sẵn một người."
"Ai?"
"Lâm Thanh Trúc!"
Hả?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!