Hắn đâu phải truyền nhân của đối phương, cũng chẳng phải thánh tử của Thiên Đạo Tông, thậm chí còn là người ngoài.
Với thân phận cựu tông chủ, nho sĩ áo trắng đã chịu giúp hắn đến mức này, trong lòng Lâm Nhất đã vô cùng cảm kích.
Huống chi lúc trước hắn nắm được kiếm ý Tinh Hà, cũng nhờ đối phương chỉ dạy.
"Dạ Khuynh Thiên, theo ta".
Hạc Tiên Tử khá có thiện cảm với Lâm Nhất, kéo hắn vào Phi Thiên Lâu.
Nó dẫn Lâm Nhất bước vào trong lâu, mấy lần quay đầu lại, như có lời muốn nói mà lại thôi.
"Nhóc con, ngươi muốn nói gì?", Lâm Nhất hỏi.
Hạc Tiên Tử hạ giọng nói: "Dạ Khuynh Thiên, mấy năm nay chủ nhân đã gặp rất nhiều thiên tài, nhưng cho dù là thánh tử Đạo Dương, cũng chưa từng khiến chủ nhân vui đến vậy. Ngài ấy thật sự rất thích ngươi".
"Ngưoi đừng trách ngài ấy, chủ nhân suy cho cùng vẫn là người của Thiên Đạo Tông. Dù Phi Thiên Lâu là đồ riêng của ngài ấy, cũng thật sự không thể dốc hết cho ngươi được".
Lâm Nhất bật cười, nói: "Ngươi nghĩ lung tung gì thế. Ân tình tiền bối đối với ta sâu nặng như núi, ta cảm kích còn không kịp".
"Hì hì, thật ra ngưoi có thể đi tìm thánh tử Đạo Dương. Hắn có Phi Thiên Lệnh, có thể tùy luc ra vào tòa lâu các này. Chỉ cần mượn được Phi Thiên Lệnh, chủ nhân chắc chắn sẽ không ngăn cản ngươi", Hạc Tiên Tử chớp mắt, bày kế cho Lâm Nhất.
Lâm Nhất cười nói: "Chủ ý này nghe cũng được đấy".
"Nhất định là được, cứ bẫy hắn là đúng rồi", Hạc Tiên Tử cười khanh khách.
Hạc Tiên Tử dẫn Lâm Nhất đến trước giá sách, trên đó bày rất nhiều chú giải về Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, từng quyển từng quyển dày cộp.
Lâm Nhất tìm đến quyển Nhập Thánh, tùy ý lật xem. Dưới cùng mỗi quyển đều có ghi tên, không ngoại lệ, tất cả đều là Đại Thánh.
Những thứ này cực kỳ trân quý, hắn xem đến nhập thần, nhưng cũng không quá chìm đắm trong đó.
Thiên Tuyền Kiếm Thánh từng nói, cảm ngộ kiếm đạo rốt cuộc vẫn phải dựa vào bản thân, những thứ này chỉ có thể dùng làm tài liệu tham khảo.
Các bản chú giải đều có lý lẽ riêng, thậm chí đạo lý của một số bản còn mâu thuẫn lẫn nhau.
Ví như một vị kiếm thánh tên là Đình Vũ, cho rằng áo nghĩa của quyển thứ hai Huỳnh Hỏa Thần Kiếm chính là sinh mệnh.
Mười ba kiếm chiêu thoạt nhìn chẳng liên quan, thực ra đều đang diễn giải đại đạo sinh mệnh, bất luan là Khô Mộc Sinh Hoa hay là Như Nhật Trung Thiên đều dính dáng đến sinh mệnh.
Nhưng một vị kiếm thánh khác lại cho rằng là cái chết, phải dùng cái chết để xâu chuỗi hết thảy những chiêu kiếm này.
Ngoài ra còn đủ thứ quan điểm, kể hoài không hết, nhìn đến mức Lâm Nhất hoa cả mắt, cảm thấy còn khó hơn cả tu luyện kiếm pháp.
"Ngự Thanh Phong".
Đột nhiên, hắn nhìn thấy một cuộn trúc giản, đây là chú giải của Kiếm Đế Ngự Thanh Phong.
Trong lòng Lâm Nhất khẽ động, nho sĩ áo trắng ngay cả chú giải của đối thủ cũng có.
Khác với những chú giải dài dòng khác, chú giải của Ngự Thanh Phong chỉ có năm chữ.
Nước chảy không tranh trước!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!