"Không mang quyển nào à?", nho sĩ áo trắng thấy Lâm Nhất tay không bước
ra.
"Thế là đủ rồi".
Lâm Nhất mỉm cười. Hắn có những bản chú giải ấy, cộng thêm cảm ngộ trong quá trình tự mình tu luyện, như thế đã quá đủ.
Quan trọng nhất là, hắn đã nhớ kỹ năm chữ mà Ngự Thanh Phong để lại: nước chảy không tranh trước.
Nho sĩ áo trắng cũng không nghĩ nhiều, nói: "Đi theo ta".
"Vâng".
Lâm Nhất gật đầu.
Vù!
Nho sĩ áo trắng nắm lấy vai hắn, lao thẳng lên trời. Đến khi đáp xuống, hai người đã đứng trên một con sông lớn cuồn cuộn không dứt.
Đây là một nơi vô cùng thần kỳ. Dòng sông như dải lụa, uốn lượn xoắn vòng, đan chéo lẫn nhau.
Ở trung tâm chỗ vô số dòng sông quấn quanh, có một vì sao sáng rực như đại nhật, dưới chân bọn họ, trong dòng nước mênh mang mơ hồ còn có tinh quang lóe lên.
"Đạo hỏa!"
Đồng tử Lâm Nhất co rút, lập tức hiểu ra đây là nơi nào.
Đây là đạo hỏa mà kiếm Nhân Hoàng để lại, những con sông này chính là Tinh Hà thuộc về nó.
"Ngươi đã thấy kiếm Nhân Hoàng chưa?", nho sĩ áo trắng hỏi.
"Chỉ thấy một bóng kiếm, không thể xác định có phải kiếm Nhân Hoàng hay không", Lâm Nhất đáp thật.
Nho sĩ áo trắng cười nói: "Đó là bóng kiếm lúc kiếm Nhân Hoàng rời đi, ngươi nhìn thấy hẳn là cảnh tượng ba nghìn năm trước".
"Ồ", Lâm Nhất hơi thất vọng.
Nho sĩ áo trắng vỗ vai hắn, nói: "Có lẽ ngươi chưa được thực sự nhìn thấy nó, nhưng ta dám khẳng định, nó nhất định đã nhìn thấy ngươi".
Ánh mắt Lâm Nhất dán chặt vào đạo hỏa, mới nhìn được mấy lần, đôi mắt đã bị ánh sáng làm cho đau nhói.
"Tại sao kiếm Nhân Hoàng lại rời đi?" Lâm Nhất hỏi.
"Không biết".
Nho sĩ áo trắng thoáng thất thần: "Trước khi ta trở thành chưởng giáo, nó đã rời đi rồi. Nếu nó chưa đi, hẳn sẽ do ta kế thừa. Nếu kiếm Nhân Hoàng ở trong tay, trận chiến năm đó ... "
Ông ta bỗng cười khẽ, đổi đề tài: "Ngươi còn nhớ khi trở thành đệ tử thánh truyền đã thu được ba đạo thánh hỏa Thanh Long không?"
"Nhớ".
"Ngươi có thể mượn đạo hỏa này thử một phen, xem có luyện hóa được ba đạo thánh hỏa Thanh Long hay không. Nếu luyện hóa thành công, có lẽ sẽ có cơ hội thực sự gap được kiếm Nhân Hoàng".
Nho sĩ áo trắng dừng lại một chút rồi nói: "Nếu gặp được, ngươi nói cho ta biết nó đang ở đâu là được".
Lâm Nhất gật đầu.
Hắn cảm nhận được, nho sĩ áo trắng đã hiểu rất rõ: dù tay cầm kiếm Nhân Hoàng, kết quả trận chiến năm ấy chưa chắc đã thay đổi.
Nhưng trong lòng ông ta vẫn có chỗ không cam, dẫu giờ chỉ còn là khí linh, chấp niệm vẫn khó tiêu tan.