Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Hắc Vũ Cung Triệu Vô Cực

Lâm Nhất vừa rời khỏi lầu các, phía sau Mục Xuyên liền xuất hiện một nữ tử, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất cao quý, giữa mày toát lên phong thái bất phàm.

"Hắn chính là đệ tử được sư tôn yêu thích nhất sao? Tiểu sư đệ này nghe danh không bằng gặp mặt, nhìn cũng khá thuận mắt đấy, có mắt nhìn, rất có mắt nhìn." Nữ tử mặc hoa phục cười híp mắt nói.

Mục Xuyên quay đầu cười: "Nhị sư tỷ, tình hình thế nào?"

Hóa ra người này chính là nhị sư tỷ mà Lâm Nhất chưa từng gặp mặt. Nàng ấy tức giận nói: "Không ổn lắm, Xích Tiêu đã bị mượn đi rồi, đám lão già kia lại càng không nỡ cho mượn kiếm."

"Biết là mượn cho Dao Quang, càng là trăm cái không chịu. Ta lặn lội từ Đông Hải trở về, vậy mà cũng chẳng nể mặt chút nào."

Nàng ấy vốn là đại tiểu thư của Tàng Kiếm Sơn Trang, vì cơ duyên mà bái vào môn hạ Dao Quang, sau đó lại vì một số chuyện mà rời đi, phiêu bạt nơi Đông Hải.

Tàng Kiếm Sơn Trang vốn đã có ý kiến với nàng ấy, nay biết nàng ấy tới mượn kiếm, càng chẳng cho sắc mặt tốt. Hai bên cãi nhau một trận, cuối cùng tan rã trong không vui.

Nhưng cũng may, vừa rồi nghe được cuộc trò chuyện giữa Lâm Nhất và Mục Xuyên, tâm trạng nàng ấy lại khá tốt.

"Chuyện này đúng là hơi khó xử." Mục Xuyên đau đầu nói.

Nhị sư tỷ sắc mặt trầm xuống: "Không được thì cướp đi, cho mượn cũng phải mượn, không cho mượn cũng phải mượn."

Mục Xuyên giật mình: "Đừng vội, đừng vội, cứ chờ thêm xem."

Lâm Nhất theo Diệp Tử Lăng đi được nửa khắc, cuối cùng cũng biết nàng ấy muốn đi đâu - nàng ấy muốn dẫn hắn tới đảo Tàng Vân.

Đảo Tàng Vân nắm ở phía bắc Không Minh Thành, ở trung tâm nơi ba con sông giao nhau. Vòng ngoài của hòn đảo có rất nhiều cửa hàng buôn bán đan dược, bí tịch và thú nuôi.

Khu vực trung tam thì đuoc mo thanh mot đạo truong, do may tram cot đá chống đỡ, có thể chứa tới mấy nghìn người.

Bên trong khá rộng rãi, lúc này các thiên tài kiệt xuất từ khắp Đông Hoang đều tụ tập tại đây.

Có thiên tài của Thánh địa, cũng có thánh đồ của các tông môn, còn có cả truyền nhân của các thế gia cổ xưa.

Lâm Nhất theo Diep Tử Lang bước vao, lập tức nhìn thấy không ít người quen.

Trong đó có nhiều bằng hữu cũ: kiếm si Triệu Nham, Công Tôn Viêm cứng cỏi như sắt đá, Mộc Thanh Thanh con gái chưởng giáo, còn có đường muội của Diệp Tử Lăng là Diệp Tử Vân - tất cả đều là thánh đồ của Kiếm Tông.

Những người khác nhìn quen mắt, là các cao thủ bảng Nhân Vương mà Lâm Nhất từng gặp ở đấu trường Lục Thánh Thành.

Ngoài ra còn có những kiếm tu đỉnh cấp của các Thánh địa khác, phần lớn Lâm Nhất chưa từng gặp.

Họ tụ thành từng nhóm nhỏ, bàn luận về những chuyện gần đây, cũng như những thiên tài kiếm đạo của Kiếm Minh.

Lâm Nhất nhìn qua một lượt, gần như tất cả đều là tu vi cửu nguyên Niết Bàn đỉnh phong, kiếm ý sâu không lường được, còn có không ít người mang thể chất thánh bẩm sinh.

Kiếm tu của Đông Hoang gần như đều tụ tập hết ở đây.

Diep Tử Lang đi về phía nhom người của Kiem Tông, lập tức co người tiến lên chào hỏi.

Nhìn thấy Lâm Nhất đi theo phía sau nàng ấy, Công Tôn Viêm khẽ nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ không thiện: "Diệp sư tỷ, tên tiểu bạch kiểm này là ai? Chỉ có tu vi thất nguyên Niết Bàn mà cũng dám theo đuổi tỷ, muốn chết sao?"

Trong khoảng thời gian này, Diệp Tử Lăng thường xuyên bị quấy rầy, đệ tử Kiếm Tông đều khá bất mãn.

Thấy Lâm Nhất chỉ có tu vi thất nguyên Niết Bàn, Công Tôn Viêm tưởng là công tử ăn chơi của thế gia nào đó, lập tức chuẩn bị ra tay dạy dỗ.

Gã mặt mày âm trầm, sải bước tới, vươn tay nắm lấy cổ áo Lâm Nhất.

"Hắn là Dạ Khuynh Thiên của Thiên Đạo Tông." Diệp Tử Lăng nói.

"Ngươi là Dạ Khuynh Thiên? Là Dạ Khuynh Thiên đã giết Kim Huyền Dịch ở Lục Thánh Thành?" Công Tôn Viêm kinh ngạc vô cùng, khí thế lập tức giảm đi hơn nửa.

"Là ta." Lâm Nhất nói.

Công Tôn Viêm lập tức lúng túng, khóe miệng giật giật, đổi sắc mặt ngay, vội vàng buông cổ áo, cười gượng nói: “Dạ công tử quả nhiên phong độ bất phàm, y phục có chút xộc xệch, để ta chỉnh lại giúp ngài."

Gã giả vờ bình tĩnh, giúp Lâm Nhất chỉnh lại cổ áo, rồi ba bước thành hai bước, trốn ra sau lưng kiếm si Triệu Nham.

Nghe thấy cái tên Dạ Khuynh Thiên, rất nhiều kiếm tu có mặt đều lóe lên ánh mắt sắc bén, không tự chủ được mà nhìn về phía hắn.

"Nghe nói ngươi là thiên tài kiếm đạo trăm năm khó gặp, thậm chí còn nắm được tinh hà kiếm ý!"

Một kiếm tu của thế gia cổ xưa, mang vẻ khiêu khích hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!