"Gia hỏa này thật sự là Dạ Khuynh Thiên sao? Sao trông nhát vậy?"
“Không giống lắm, trong lời đồn Dạ Khuynh Thiên kiêu ngạo vô cùng, ai dám trừng hắn một cái cũng bị giết, còn dám xúc phạm thánh nữ, thậm chí giết cả đệ tử Thánh Tôn."
"Đúng vậy, ngay cả Vô Sương công tử cũng bị hắn làm nhục, tính tình phải rất lớn mới đúng.”
"Ta thấy đa phần là thổi phồng thôi."
Xung quanh xôn xao bàn tán, không ít người lộ ra vẻ khinh thường, cho rằng hắn không có phong thái của kiếm tu, hoàn toàn khác với vẻ kiêu ngạo trong lời đồn.
Lâm Nhất không để ý đến những lời này. Hắn tới đây chỉ là lo lắng tình hình của Diệp Tử Lăng, tiện thể gặp lại người quen của Kiếm Tông, không muốn gây xung đột.
Diệp Tử Lăng thầm nghĩ, tên này đúng là quá nhát, xem ra lời đồn không đáng
tin.
Nàng ấy cũng không có ý giải thích giúp Lâm Nhất, đi tới bên cạnh Diệp Tử Vân. Quan hệ giữa hai người đã hòa hoãn hơn nhiều, không còn đối chọi gay gắt như trước.
Lâm Nhất nhìn một cái, liền đi theo.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi muốn làm gì? Ai cho ngươi theo tới?" Công Tôn Viêm thấy hắn không giống lời đồn, tưởng dễ bắt nạt, liền từ sau lưng Triệu Nham bước ra, trừng mắt quát.
Lâm Nhất thầm cười, tên này đúng là vẫn vậy, bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Không đáng để xung đột với gã, Lâm Nhất liền lùi sang một bên.
Diệp Tử Lăng vẫn luôn quan sát hắn, thấy hắn ngay cả Công Tôn Viêm cũng không dám phản ứng, trong lòng không khỏi thất vọng.
Phong chủ còn nói hắn là thiên tài kiếm đạo, thiên tài mà chỉ có chút khí thế như vậy sao?
Chỉ sợ là bình hoa rỗng, có danh không có thực.
Hoặc có khi, căn bản không phải Dạ Khuynh Thiên, mà là kẻ khác mạo danh.
Lâm Nhat no nụ cuoi nhẹ, nhìn nhung dong mon cu tu hoi, trong long cam thấy nhẹ nhõm.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi bớt có ý đồ với Tử Lăng nhà ta đi, đừng tưởng ta không biết mấy chuyện xấu của ngươi!" Diệp Tử Vân lên tiếng cảnh cáo.
"Chuyện gì?" Lâm Nhất hỏi.
Diệp Tử Vân khinh thường nói: "Còn giả ngu à? Ngươi từng vì muốn nhìn trộm Thánh nữ U Lan tắm, trốn dưới đáy Thánh Tiên Trì suốt một tháng, có chuyện đó không?”
Lâm Nhất bất đắc dĩ cười: "Đúng là có chuyện đó."
Diệp Tử Vân gat đầu: "Coi như ngươi biết điều. Đừng tưởng mang danh thiên tài kiếm đạo của Thiên Đạo Tông là có thể bám theo Tử Lăng nhà ta, suy cho cùng cũng chỉ là một tên trộm!"
Nàng ta không nể mặt Lâm Nhất, trực tiếp vạch trần chuyện cũ của Dạ Khuynh Thiên trước mặt mọi người, lập tức khiến cả đám cười ầm lên.
"Dị ca, tên này e là chỉ có hư danh, không đáng nhắc tới. Chuyện giết bán thánh chắc có ẩn tình khác, bị thêu dệt lên thôi." An Tử Quân đi tới trước một người, khinh thường nói.
Một đám con cháu dòng chính của thế gia cổ vây quanh một người như sao quanh trăng, nhìn Lâm Nhất từ xa với vẻ châm chọc.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!