Kiếm Hồng Lô nhất định phải được đưa đến Kiếm Tông.
Trước khi tới đây, Lâm Nhất đã có sẵn kế hoạch. Bất kể là kẻ nào dám cản đường hắn, hắn đều sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà giải quyết sạch.
Kiếm trong tay, giết không tha!
Không chậm trễ quá lâu, Lâm Nhất cầm chiếc hộp gấm đựng hoa U Minh chín cánh, đi vào trong bí cảnh Tử Diên.
Thần Tiêu Kiếm Quyết hằn tu luyện giờ chỉ còn thiếu ải cuối cùng nữa là có thể chạm tới đỉnh phong đại viên mãn.
Bất cứ công pháp nào một khi bước vào cảnh giới đỉnh phong viên mãn, đều sẽ phát sinh biến hóa về bản chất.
Trong thời gian Lâm Nhất bế quan tu luyện, ở Tàng Kiếm sơn trang, Phong Thiếu Vũ cũng chẳng hề rảnh rỗi.
Trong một tòa điện các lơ lửng giữa không trung của Tàng Kiếm sơn trang, Phong Thiếu Vũ đang mở tiệc chiêu đãi Triệu Vô Cực, Cốc Tử Kính. Khương Vân Đình, Phong Thánh Lăng thì ngồi hầu ở hai bên.
"Chư vị đều từng giao thủ với Dạ Khuynh Thiên, cảm thấy hắn thế nào?"
Phong Thiếu Vũ nghiêm mặt nói: "Mọi người đều là người trong Kiếm Minh, ngày thường có lẽ còn có chút mâu thuẫn, nhưng thời điểm này vẫn phải đồng lòng mới được. Để hằn đoạt quán quân thì thôi đi, nếu còn để hẳn mượn cả kiếm Hồng Lô, khí thế của Kiếm Minh sẽ bị đả kích nghiêm trọng".
So với dáng vẻ ngạo mạn cuồng vọng lúc sáng, lúc này Phong Thiếu Vũ trông cẩn trọng hơn nhiều, hoàn toàn không có ý xem thường đối thủ.
"Mong chư vị đừng giấu nghề, chén này ta xin kính trước", Phong Thiếu Vũ mỉm cười, nâng chén rượu lên, hướng ba người uống cạn.
"Thiếu trang chủ khách khí rồi".
Ba người kia không dám chậm trễ, cùng nâng chén đáp lễ.
Lời Phong Thiếu Vũ nói không sai, Dạ Khuynh Thiên đoạt lấy danh hiệu quán quân, ai nấy đều thấy mất mặt.
Nếu lại để hắn lấy luôn kiếm Hồng Lô, vậy chẳng khác nào tát vào mặt Kiếm Minh, đúng là cưỡi lên đầu bọn họ mà vênh váo.
Triệu Vô Cực là người lên tiếng trước, lạnh lùng nói: "Tên đó thật sự quá ngông cuồng, dám bẻ gãy kiếm Thiên Cang, còn dám bảo Tàng Kiếm sơn trang luyện lại một thanh, nhất định phải dạy cho hắn một bài học".
Phong Thánh Lăng giận dữ nói: "Đúng là quá đáng thật".
Lời Lâm Nhất nói khi đó sát thương cực lớn, nhất là câu "ông nội ngươi là đồ rác rưởi, cả Tàng Kiếm sơn trang các ngươi đều là rác rưởi".
Cho dù là khi đối mặt với thành Thiên Tuyệt, Tàng Kiếm sơn trang cũng chưa từng bị sỉ nhục tới mức này.
Cốc Tử Kính khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia khác thường, nhưng không nói gì
thêm.
Trong lòng gã cảm thấy rất kỳ quái: rõ ràng là ngươi, Phong Thiếu Vũ ỷ thế hiếp người, hết lần này đến lần khác sỉ nhục đối phương, người ta mới bị ép phải ra tay, có gì mà gọi là quá đáng?
Quá đáng nhất chính là Phong Thiếu Vũ, cứ theo quy củ mà làm chẳng phải xong rồi
sao
Đến cuối cùng, bất đắc dĩ phải đồng ý, vậy mà vẫn còn giở chút thủ đoạn, không cho Dạ Khuynh Thiên qua ba ải, bắt hằn trực tiếp giao thủ với Bán Thánh.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!