Triệu Vô Cực khẽ lắc chén rượu, chậm rãi nói: "Nếu hằn chỉ nằm được kiếm thứ mười thì cũng không đáng sợ lắm, thực sự đáng sợ là hắn nắm được ba kiếm cuối cùng".
"Hỏa Hải Kim Liên, Tự Thủy Lưu Niên, Thảo Mộc Giai Binh. Ba kiếm cuối này, đừng nói là nầm trọn, chỉ cần lĩnh hội được một kiếm thôi cũng đủ để vượt qua khoảng cách cảnh giới, giết chết Bán Thánh".
Huỳnh Hỏa Thần Kiếm - quyển Nhập Thánh, ba kiếm cuối mới là kiếm thuật nhập Thánh chân chính, độ khó tu luyện không thể tưởng tượng nổi.
Cho du là Ban Thanh cung kho ma nam được tinh tuy trong đo, miễn cuong tu luyện được tới tiểu thành đã là không tầm thường.
"Khả năng ấy rất lớn, chuyện này không thể không đề phòng", trong lòng Phong Thiếu Vũ đã hiểu rõ, nét mặt gã vẫn bình thản, hiển nhiên trong lòng cũng đã có tính toán.
Phong Thánh Lăng thì lại vô cùng kinh ngạc, đối với y mà nói, chuyện này đã vượt quá sức tưởng tượng.
"Khương huynh, huynh thấy sao?"
Phong Thiếu Vũ chuyển ánh nhìn sang phía Khương Vân Đình.
Khương Vân Đình đáp: "Ở thành Lục Thánh từng có tin đồn hắn từng giết chết một vị Bán Thánh. Người ta nói hắn nắm một chiêu kiếm pháp nhanh tới mức đảo lộn thời không, không ra tay thì thôi, đã ra tay thì gần như bách phát bách trúng".
Phong Thiếu Vũ đặt chén rượu xuống, nói: "Ta đã có được tin tình báo, một kiếm đó tên là 'Khoảnh Khắc Sơ Khai', hần là một loại kiếm pháp từ thời thịnh thế hoàng kim truyền lại".
Từ lúc đại hội Danh Kiếm kết thúc đến giờ, đã trôi qua mấy canh giờ.
Tàng Kiếm sơn trang sở hữu năng lực thu thập tin tức cực mạnh, vận hết công suất cũng đã điều tra được toàn bộ tin tức công khai về Dạ Khuynh Thiên.
"Kiếm đó rất mạnh, không phải tin đồn, nó thật sự tồn tại".
Phong Thiếu Vũ cười nói: "Có điều chiêu kiếm đó ta lại không sợ. Ta đã có đối sách, nếu hắn coi chiêu kiếm đó là sát chiêu cuối cùng, ta cũng không ngại tặng cho hắn một 'niềm vui bất ngờ'!"
"Thiếu trang chủ đã có diệu kế, vậy ta cũng không nói nhiều nữa".
Khương Vân Đình mỉm cười, thần sắc bình thản.
"Cốc huynh thì sao?"
Phong Thiếu Vũ ngẩng đầu nhìn sang, ánh mất chăm chú.
Thật đúng là vô liêm sỉ đến cực điểm!
Chén rượu này uống vào, trong lòng gã càng thêm chua chát.
"Triệu huynh, huynh nói trước đi. Đối phó với kẻ này, huynh có suy nghĩ gì?" Phong Thiếu Vũ đưa tay mời.
Triệu Vô Cực trầm ngâm: "Theo lẽ thường mà nói, Thất Nguyên Niết Bàn đối đầu đỉnh phong cảnh giới Thanh Nguyên, chỉ có thể là bị chèn ép, một chiêu trực tiếp cũng không đỡ nổi".
"Hằn dám đưa ra thời hạn ba ngày sau quyết chiến, chắc chẳn vẫn còn chỗ dựa, hơn nữa xác suất thắng cũng không nhỏ".
Phong Thiếu Vũ gật đầu: "Triệu huynh nói tiếp đi".
Triệu Vô Cực suy nghĩ rồi nói: "Mười ba kiếm Huỳnh Hỏa, han có lẽ còn biết thêm vài chiêu nữa".
Phong Thánh Lăng kinh hãi: "Nhưng hằn đã thi triển tới kiếm thứ chín rồi mà".
Triệu Vô Cực khẽ lắc chén rượu, chậm rãi nói: "Nếu hằn chỉ nằm được kiếm thứ mười thì cũng không đáng sợ lắm, thực sự đáng sợ là hắn nắm được ba kiếm cuối cùng".
"Hỏa Hải Kim Liên, Tự Thủy Lưu Niên, Thảo Mộc Giai Binh. Ba kiếm cuối này, đừng nói là nầm trọn, chỉ cần lĩnh hội được một kiếm thôi cũng đủ để vượt qua khoảng cách cảnh giới, giết chết Bán Thánh".
Huỳnh Hỏa Thần Kiếm - quyển Nhập Thánh, ba kiếm cuối mới là kiếm thuật nhập Thánh chân chính, độ khó tu luyện không thể tưởng tượng nổi.
Cho du là Ban Thanh cung kho ma nam được tinh tuy trong đo, miễn cuong tu luyện được tới tiểu thành đã là không tầm thường.
"Khả năng ấy rất lớn, chuyện này không thể không đề phòng", trong lòng Phong Thiếu Vũ đã hiểu rõ, nét mặt gã vẫn bình thản, hiển nhiên trong lòng cũng đã có tính toán.
Phong Thánh Lăng thì lại vô cùng kinh ngạc, đối với y mà nói, chuyện này đã vượt quá sức tưởng tượng.
"Khương huynh, huynh thấy sao?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!