Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Thực ra Cốc Tử Kính không muốn nói nhiều, nhưng dù sao cũng là người của Kiếm Minh, trên vai vẫn gánh trách nhiệm chung.

"Dạ Khuynh Thiên rất có khả năng đã nắm được kiếm ý Tinh Hà đại thành, ngưng tụ ra Thái Dương Kiếm Tinh hoặc Thái Âm Kiếm Tinh, kiếm ý có thể diễn hóa thành tinh hà giáng lâm", Cốc Tử Kính nghiêm mặt nói.

"Phụt!"

Vừa dứt lời, Triệu Vô Cực đã bật cười, chế giễu: "Kiếm ý Tinh Hà đại thành? Cốc huynh đang đùa ta à? Huynh nói thầng han là Táng Hoa Công Tử luôn cho rồi".

Sắc mặt Cốc Tử Kính trầm hắn xuống, rõ ràng lời Triệu Vô Cực vừa nói đã làm gã khó

chịu.

"Cốc huynh nghĩ nhiều rồi. Dạ Khuynh Thiên rất mạnh, nhưng cũng chưa đến mức huynh tưởng tượng khoa trương như vậy đâu", Phong Thiếu Vũ vội đứng ra hòa giải.

Cốc Tử Kính đặt chén rượu xuống, nói: "Nói chuyện không hợp thì nói thêm nửa câu cũng thừa. Xem ra chén rượu này ta không uống nổi rồi. Ba ngày sau, chúc thiếu trang chủ may mån!"

Cốc Tử Kính cũng không dây dưa, mặc cho người ta giữ lại, đứng dậy chắp tay cáo từ.

"Hừ, đồ không có cốt khí, chẳng phải chỉ thua một trận thôi sao, tí khí phách cũng không có. Đã là người của Kiếm Minh mà lại bênh người ngoài, chẳng ra thể thống gì", Triệu Vô Cực khinh thường nói.

Khương Vân Đình chỉ cười cười, không tiếp lời.

Gã đã nhìn ra từ lâu, Cốc Tử Kính rất mực khâm phục Dạ Khuynh Thiên, trong lòng cho rằng Phong Thiếu Vũ đã phá hoại tổ quy, làm việc chẳng quang minh chính đại chút nào.

"Cốc huynh là đệ tử thân truyền của Băng Đế, ít nhiều cũng có chút ngạo khí, Triệu huynh đừng để bụng", Phong Thiếu Vũ nói.

"Đệ tử thân truyền của Băng Đế thì sao? Chẳng phải vẫn thua đó thôi", Triệu Vô Cực hừ lạnh, không phục.

"Cũng không còn sớm, Khương mỗ còn chút việc, xin cáo từ trước".

Khương Vân Đình thấy buổi tiệc này thật vô vị, ở lại cũng chẳng có nghĩa lý gì nên đứng dậy rời đi.

Phong Thiếu Vũ bảo Phong Thánh Lăng đi tiễn khách, trên bàn chỉ còn hắn và Triệu Vô Cực. Nụ cười trên mặt gã dần dần thu lại.

"Ngoài ba mươi sáu tầng trời, tinh hà nhập mộng tới ... ", Phong Thiếu Vũ khẽ thở dài, trong mắt đầy cảm khái.

"Thiếu trang chủ vẫn còn bận tâm lời của Cốc Tử Kính sao?" Triệu Vô Cực hỏi.

"Cốc Tử Kính tuyệt đối không dễ dàng đưa ra kết luận như vậy. Một khi đã mở miệng, mười phần thì tám chín là thật", vẻ mặt Phong Thiếu Vũ kiêu ngạo lạnh nhạt, ánh mắt sâu thầm xa xăm.

"Không thể nào chứ?", Triệu Vô Cực giật mình.

"Bất kể có khả năng đó hay không, ba ngày sau hắn đều chắc chẳn bại", Phong Thiếu Vũ lạnh lùng nói: "Chưa từng có ai có thể mang kiếm Hồng Lô ra khỏi Tàng Kiếm Sơn Trang!"

Lúc Phong Thiếu Vũ đang chiêu đãi Triệu Vô Cực và những người khác, sâu dưới lòng đất hàng vạn mét của Tàng Kiếm Sơn Trang, cũng có hai người đang nhỏ tiếng chuyện trò.

Đó là một phòng đúc kiếm, nơi thánh hỏa ngàn vạn năm dưới lòng đất cháy rực không

tắt.

Trên ngọn thánh hỏa ngùn ngụt là một lò nung khổng lồ, trong lò, sắt nóng chảy sôi ùng ục, trào qua trào lại.

Một nho sĩ trung niên đang chăm chú quan sát những mảnh vỡ của đoạn kiếm trước mặt. Những mảnh này chính là từ kiếm Thiên Cương đã bị Lâm Nhất bẻ gãy lúc sáng. Người này chính là trang chủ Tàng Kiếm Sơn Trang, Phong Vô Ky.

Đối diện ông ta là một nữ tử tuyệt sắc vô song, gương mặt tinh xảo, giữa hai hàng lông mày điểm một nốt chu sa yêu mị, đôi môi đỏ tươi căng mọng.

Nàng ta đang uể oải nhấp một hớp rượu, đây chính là nhị sư tỷ thần bí của Lâm Nhất- Phong Du.

"Vẫn chưa nhìn ra manh mối gì sao?" Phong Du cười như có chút hả hê, nụ cười kiều diễm đến kinh người, khiến người ta xiêu hồn loạn phách.

Nho sĩ trung niên lắc đầu: "Nhìn không ra, nghĩ cũng không thông. Một kẻ chỉ ở cảnh giới Niết Bàn mà lại bẻ gãy được kiếm Thiên Cương, chuyện này quá sức khó tin".

Phong Du châm chọc: "Không phải nói là thanh kiếm này còn chưa luyện xong sao?"

"Lừa người ngoài thôi, thanh kiếm này đã đuc xong từ lâu rồi", trang chủ Phong Vô Ky ngược lại rất thắng thần. Ông ta nhìn sang Phong Du, nhíu mày, thở dài: "Tam muội lặn lội từ Đông Hải xa xôi tới đây, chẳng lẽ chỉ để xem Phong gia ta mất mặt?"

Phong Du hừ một tiếng, ừng ực tu một ngụm rượu, quay mặt sang chỗ khác: "Ai bảo huynh không chịu cho ta mượn kiếm, cho ta mượn thì đâu ra lắm chuyện thế".

Phong Vô Kỵ cười khổ: "Thực sự cho muội mượn, muội nhất định sẽ mang tặng Dao Quang. Ân oán giữa lão già và Dao Quang đâu phải muội không biết, ông ấy mà biết thì chém chết ta mất".

"Đồ keo kiệt", Phong Du bĩu môi.

Đột nhiên nàng ta bật cười, nheo mắt: "Lão già đã biết thanh kiếm Thiên Cương do ông ấy đúc bị gãy chưa?"

"Nào dám nói cho ông ấy biết", Phong Vô Ky đáp.

"He he, phải nói cho ông ấy biết mới thú vị, xem ông ấy suốt ngày khoe mình đúc kiếm thiên hạ đệ nhất, kết quả bị một hậu bối chỉ thng mũi mắng là rác rưởi", Phong Du vô tư cười ha hả.

Phong Vô Ky tức đến nỗi hất mạnh những mảnh kiếm gãy xuống: "Tam muội, đừng giậu đổ bìm leo nữa. Chuyện nào ra chuyện nấy, bây giờ là chuyện giữa Tàng Kiếm Sơn Trang và Thiên Đạo Tông. Nếu để tiểu tử kia mang kiếm đi, muội thật sự sẽ không còn cơ hội nào mượn được nó đâu".

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!