Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Phong Thiếu Vũ khẽ gật đầu, nhưng không nói thẳng.

Phong Du lại rất thức thời, cười nói: "Hai cha con các người cứ nói chuyện đi, người ngoài như ta không xen vào nữa".

'Cô cô đi thong thả", Phong Thiếu Vũ nói.

"Thiếu Vũ à, mười năm trước cha con đã không phải đối thủ của cô cô rồi, nhiều chuyện tìm cha con bàn không bằng tìm ta thì hơn".

Đôi mắt đẹp của Phong Du long lanh, nàng ta vừa đi vừa cười nói.

Phong Thiếu Vũ nghe vậy, trong lòng hơi ngạc nhiên, gã từng nghe không ít lời đồn về vị cô cô này.

"Đi mau đi!"

Phong Vô Kỵ nhìn mà nhức đầu, vội vã xua tay đuổi người.

Để Phong Du đi dạy dỗ, mười phần nằm chắc cũng phải rớt mất chín, e rẵng không khá hơn gì trực tiếp tặng kiếm cho người ta.

"Tiểu Thiếu Vũ, nhớ tìm cô cô nói chuyện nhé, cô cô thương con nhất mà", Phong Du chẳng thèm để ý, trước khi đi vẫn cười tít mắt dặn dò.

Đợi Phong Du đi rồi, Phong Thiếu Vũ mới nói vào chính sự: "Cốc Tử Kính nói Dạ Khuynh Thiên hẳn đã có Tiên Thiên kiếm ý đại thành".

Phong Vô Ky chẳng mấy để ý, nói: "Thì sao? Vũ nhi, con cảm thấy muốn bẻ gãy thanh kiếm này, ít nhất cần thực lực gì?"

Phong Thiếu Vũ nghĩ ngợi chốc lát, trầm ngâm: "Ít nhất phải có tu vi Thánh cảnh, hơn nữa còn cực kỳ tốn thời gian, sơ sẩy một chút là sẽ tự làm mình bị thương".

"Vậy tại sao hắn có thể bẻ gãy?" Phong Vô Kỵ hỏi.

"Hài nhi nghĩ mãi vẫn không hiểu".

Phong Thiếu Vũ đáp thẳng. Vấn đề này gã đã nghĩ suốt một thời gian dài mà vẫn không tìm ra lời giải.

"Thực ra phụ thân cũng không nghĩ thông, kiếm Thiên Cương đâu phải loại thánh kiếm song diệu tầm thường", Phong Vô Kỵ nói.

Vèo!

Vừa nói, ông ta đã ném toàn bộ mảnh kiếm gãy vào lò lửa, có vẻ như định tái luyện một thanh kiếm Thiên Cương khác.

Phong Thiếu Vũ đứng một bên không dám chen lời, hồi lâu mới nói: "Cốc Tử Kính còn nói, Dạ Khuynh Thiên có thể đã nắm được áo nghĩa của quyển Nhập Thánh".

Sắc mặt Phong Vô Kỵ không chút dao động, nhàn nhạt nói: "Thì sao?"

Phong Thiếu Vũ trầm ngâm không nói, trong lòng nóng ruột nhưng không dám cãi lại.

Qua một lúc lâu, Phong Vô Ky nhìn lò luyện mới mở miệng: "Con vào Sơn Hà Lệnh bế quan một năm đi, ta đã dặn dò xong cả rồi".

Sơn Hà Lệnh!

Đồng tử Phong Thiếu Vũ bỗng co rút. Đó là bí khí thuộc về Tàng Kiếm Sơn Trang, thời gian bên trong chảy trôi hoàn toàn khác với bên ngoài.

Chỉ là mỗi lần thúc giục nó luân chuyển đều cực kỳ hao tổn tài nguyên. Thực ra Phong Thiếu Vũ đã từng vào một lần, chiếu theo tổ huấn vốn không thể đi thêm lần nữa.

"Thực ra khong cần thiet, hai nhi đoi voi tran chien nay vẫn co long tin", Phong Thiếu Vũ

nói.

"Có lòng tin là chuyện tốt, nhưng nhiều việc không phải có lòng tin là nhất định làm được. Con cứ đi đi. Gặp gia gia con, đừng nhắc đến chuyện kiếm gãy".

Phong Vô Kỵ nhạt giọng nói: "Thịnh thế hoàng kim sắp đến, cho mượn kiếm Xích Tiêu là bất đắc dĩ, kiếm Hông Lô nhất định phải giữ lại trong Tàng Kiếm Sơn Trang!"

"Vâng".

Trước lời nói bình thản của Phong Vô Ky, Phong Thiếu Vũ lại cảm nhận được một uy thế áp bức không thể trái, gã gật đầu, chẵp tay cáo từ.

Lên tới mặt đất, Phong Thiếu Vũ không hề do dự, trực tiếp đi về phía cấm địa của Phong gia.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!