Nhanh đến mức không ai nhìn rõ, trong mắt người khác, chỉ thấy Lâm Nhất búng tay một cái, Phong Thiếu Vũ đã bay đi.
Phụt!
Phong Thiếu Vũ phun ra một ngụm máu, ngẩng đầu lên, kinh ngạc đến ngây người.
“Không ổn!"
Gã chưa kịp thở đã lập tức bỏ chạy.
Ầm!
Tượng phía sau gã lại nổ tung, lực chấn động đánh gã bay đi, miệng phun máu.
Âm! Âm! Âm!
Lâm Nhất xoay người, khóa chặt đối phương bằng kiếm thế, liên tiếp phá hủy tám tượng hung thú cổ, chỉ còn lại thanh cự kiếm nghìn trượng lơ lửng trên không.
"Đây là phá sạch nơi này sao ... "
Mọi người sững sờ, hồ gần như bị phá nát, trận pháp phong ấn cự kiếm cũng bị phá
hủy
"Đáng ghét!"
Phong Thiếu Vũ tức giận quát: "Dạ Khuynh Thiên, ngươi dám đánh trực diện với ta không!”
Dù cố né, gã vẫn bị thương, nội tạng chấn động dữ dội.
Những luồng lực mang theo Tinh Hà kiếm ý và sức mạnh U Minh xâm nhập vào cơ thể, như độc, ăn mòn không ngừng.
Quan trọng nhất là, ngay cả thánh khí Tử Nguyên cũng khó mà loại bỏ chúng.
Lâm Nhất hừ lạnh: "Vậy ngươi đừng né nữa!"
Phong Thiếu Vũ mặt trầm xuống, sắc mặt khó coi.
Đung như Lâm Nhất nói, từ đầu đen giờ gã luôn ne tránh.
Lâm Nhất nói tiếp: "Ngươi đang rất khó chịu đúng không? Sức mạnh U Minh không thể loại bỏ trong thời gian ngắn, dù ngươi có chút quy tắc thánh đạo cũng vô ích."
"Thì sao? Ngươi dùng liên tục nhiều chiêu như vậy, còn bao nhiêu khí Niết Bàn!" Phong Thiếu Vũ phản lại.
“Ngươi nghĩ nhiều rồi."
Ý niệm Lâm Nhất khẽ động, Long Hoàng Diệt Thế Kiếm Điển vận chuyển, ba mươi dòng tinh hà lại sáng rực, còn rực hơn trước.
Tinh hà lấp lánh, tóc hần tung bay, khí thế sắc bén, hoàn toàn không giống người sắp cạn sức.
"Chuyện này ... sao có thể ... "
Phong Thiếu Vũ kinh hãi.
khí Niết Bàn của Lâm Nhất đúng là sắp cạn, nhưng nhờ Thần Tiêu kiếm quyết kết hợp đỉnh Long Hoàng, vẫn có thể tiếp tục duy trì.
Chỉ cần sức mạnh U Minh còn, khí Niết Bàn gần như không cạn.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!