Nếu năm đó ta không lưu ngươi một mạng, thì căn bản không cần phiền phức đến vậy!
Lời của Lâm Nhất như sét đánh giữa trời quang, vang vọng bên tai mọi người, khiến ai nấy đều vô cùng chấn động, có chút không dám tin.
Khi Phong Thiếu Vũ đã bộc lộ tu vi Tử Nguyên cảnh, mà hắn vẫn dám nói ra những lời này, ngoài chữ “cuồng" ra thì không còn gì để hình dung.
Sắc mặt Phong Thiếu Vũ biến đổi, lạnh lùng nói: "Ngôngthì phải trả giá!"
Lâm Nhất nghiêm mặt nói: "Nếu là sinh tử chiến, ngươi đã là người chết rồi."
“Ha, đúng là ngươi mà." Phong Thiếu Vũ khinh thường, căn bản không tin.
Cho dù Lâm Nhất đã triệu xuất song kiếm tinh, Phong Thiếu Vũ cũng không cho rằng đối phương có khả năng đánh bại mình. Sự đáng sợ của bán thánh Tử Nguyên cảnh, đối phương căn bản không thể tưởng tượng.
Nhưng thực ra, Lâm Nhất không phải cuồng vọng, hắn chỉ nói thật.
Phương pháp đánh bại đối phương quả thực có rất nhiều, đơn giản nhất chính là Thương Long Nhật Nguyệt Bảo Tán. Tuy nói là mượn ngoại vật, nhưng ngoại vật cũng phải xem là ai thúc động.
Người khác dù có chí tôn thánh khí, cũng không thể phát huy uy lực chân chính như Lâm Nhất.
Đơn gian hơn nữa chính là Khoảnh Khac Ánh Sáng. Khoảnh Khắc Ánh Sáng của Lâm Nhất đã đạt tới cực hạn, có thể hóa giản thành phức, biến hóa thành một bộ kiếm pháp phức tạp.
Cũng có thể hóa phức thành giản, dùng làm sát chiêu át chủ bài.
Chỉ là Phong Thiếu Vũ vừa mới bước vào Tử Nguyên cảnh, những gì lĩnh ngộ đều là tiểu đạo quy tac, chua chac nhìn thau được một kiem nay, ma du nhìn thau cung chưa chac đỡ nổi, chỉ cần sơ suất một chút là mất mạng.
Phiền toái nhất chính là tình huống hiện tại, hoàn toàn dựa vào tạo nghệ kiếm đạo để vượt cấp chém giết, cho đến khi tiêu hao sạch thánh khí Tử Nguyên cảnh của đối phương.
"Không tin? Vậy thử xem!"
Tâm niệm Lâm Nhất khẽ động, Táng Hoa trong tay nhẹ nhàng vung lên, ba mươi sáu đạo tinh hà ngàn trượng hóa thành mưa kiếm, che trời phủ đất rơi xuống Phong Thiếu Vũ.
Sắc mặt Phong Thiếu Vũ âm trầm, nuốt xuống một viên thánh đan màu tím, khiến thánh khí Tử Nguyên tràn khấp toàn thân.
Dựa vào thánh khí cường đại, gã nằm kiếm Long Cốt, chém vỡ từng đợt công kích, đồng thời lao thầng về phía đối phương.
Kéo dài càng lâu, biến số càng lớn!
Phong Thiếu Vũ quyết định tốc chiến tốc thắng, không cho đối phương cơ hội giở trò.
"Huyết Ngục Minh Vương Trảo!"
Sau khi áp sát Lâm Nhất, gã bổ một kiếm xuống, thánh khí Tử Nguyên ngưng tụ thành một huyết sắc quỷ trảo, theo kiếm Long Cốt hung hăng giáng xuống.
Xoẹt!
Quỷ trảo vô cùng sắc bén, xé toạc hư không thành mấy vết rách.
Keng!
Lâm Nhất cầm kiếm đỡ lấy, tinh hà chấn động khiến không gian rung chuyển không ngừng, thánh khí Tử Nguyên cũng không thể nghiền nát kiếm ý tinh hà.
Thái Âm Thái Dương!
Trong khoảnh khắc hai đại kiếm tinh xoay chuyển, tinh hà dung hợp, kiếm thế của Lâm Nhất tăng vọt, ngược lại trực tiếp chấn vỡ quỷ trảo.
Vút vút vút!
Nhưng đúng lúc này, dị biến đột nhiên xuất hiện, kiếm Long Cốt trong tay Phong Thiếu Vũ như dây leo mọc ra vô số gai xương, sau đó trực tiếp quấn lấy Táng Hoa.
Từng vòng lan lên, mắt thấy sắp quấn đến cánh tay Lâm Nhất, hắn buộc phải buông tay thả kiếm.
"Ngươi trúng kế rồi!"
Phong Thiếu Vũ cười lớn: "Ta sớm đã phát hiện, chỉ dựa vào kiếm đạo, ngươi mãi mãi đứng ở thế bất bại. Nhưng ngươi mất kiếm rồi, lấy gì cản thánh khí Tử Nguyên của ta? Chịu chết đi, Dạ Khuynh Thiên!”
Lời vừa dứt, gã dang hai tay, thi triển một loại thân pháp cấp quỷ linh, lấy thánh khí Tử Nguyên thúc động, trực tiếp quấn tới.
Hai tay gã hóa thành hai quỷ trảo huyết sắc, trực tiếp chộp vào tim Lâm Nhất.
"So quyền cước với ta? Hừ, vậy ngươi chỉ càng thảm hơn!"
Lâm Nhất hừ lạnh, kiếm tinh Thái Âm, Thái Dương treo trên đầu lập tức nhập vào cơ thể, trên thân hắn lập tức hình thành hai tầng quang hoàn kiếm ý không ngừng lấp lánh.
Đồng thời, thân thể hằn khẽ xoay, như quỷ mị né tránh một kích này.
Sau đó xuất hiện bên hông Phong Thiếu Vũ, trực tiếp vỗ một chưởng vào vai đối phương.
Bốp!
Thánh khí Tử Nguyên chấn động dữ dội, Phong Thiếu Vũ lùi lại mấy bước giữa không trung, một chưởng vừa rồi suýt nữa đánh nát thánh khí của gã.
Tên này, sao tốc độ lại nhanh hơn ta?
Phong Thiếu Vũ vô cùng tức giận, lúc này gã hoàn toàn chắc chấn, Dạ Khuynh Thiên nhất định đã tu luyện một thân pháp cực kỳ lợi hại, có thể di chuyển trong phạm vi nhỏ, tạo ra gợn sóng không gian.
Điều này có nghĩa là Dạ Khuynh Thiên gần như không có điểm yếu, thậm chí trong cận chiến quyền cước còn chiếm ưu thế.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!