Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Giữa chiến trường hỗn loạn, Lâm Nhất cầm Táng Hoa, chủ động lao thầng về phía Triệu Vô Cực.

Khí thế hắn vô cùng hung hãn, tóc dài tung bay trong gió, sát ý bùng lên dữ dội không hề che giấu.

"Muốn giết ta? Ha, đúng là tự tìm đường chết."

Triệu Vô Cực cười lạnh, hoàn toàn không hoảng. Bên cạnh y đâu chỉ có mỗi tên Bán Thánh Tử Nguyên cảnh kia.

Ngày thường y ngang ngược kiêu căng, ra tay tàn độc, trong tối ngoài sáng không biết đã đắc tội bao nhiêu người.

Loại người như y lại càng sợ chết hơn ai hết, bất cứ lúc nào cũng không để bản thân rơi vào hiểm cảnh.

Lâm Nhất một đường xông thẳng, đám chấp sự và đệ tử của cung Hắc Vũ gần như vừa chạm mặt đã chết dưới kiếm hắn.

Dưới Bán Thánh, không ai đỡ nổi một kiếm của hằn.

Chỉ trong chốc lát, dưới kiếm Lâm Nhất đã có hơn hai mươi oan hồn, giết đến mức ai nấy đều kinh hãi, không còn kẻ nào dám chn đường nữa.

Chẳng bao lâu sau.

Lâm Nhất đã cách Triệu Vô Cực chưa tới trăm mét, phía sau hắn xác chết chất đầy đất, máu chảy thành sông.

Triệu Vô Cực thần sắc ngạo nghễ, mặc cho sát ý của Lâm Nhất ập tới, vẫn không hề có chút sợ hãi.

Vút!

Không đợi Lâm Nhất bước tiếp, bốn bóng đen đột ngột lao ra, toàn thân từ đầu tới chân đều bịt kín trong y phục màu đen.

Đó là tử sĩ riêng của Triệu Vô Cực, ai nấy đều có tu vi Bán Thánh Thanh Nguyên cảnh, còn đáng sợ hơn cả trưởng lão Hắc Vũ Cung.

Bởi vì bọn chúng không sợ chết, chỉ cần một mệnh lệnh, dù đối mặt Thánh cảnh cường giả cũng không nhíu mày lấy một cái.

Sau lưng bốn người hiện ra tinh tượng đồ quyển, một con cổ xà màu đen từ bên trong lao ra. Bọn chúng rút đoản kiếm đen kịt.

Toàn thân cháy bừng ma diễm tím sẫm, giống hệt cỗ máy giết người không có cảm xúc, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.

Khóe miệng Triệu Vô Cực cong lên nụ cười lạnh. Y đặt kỳ vọng rất lớn vào bốn người này, thời khắc mấu chốt, bọn chúng bất cứ lúc nào cũng có thể tự nổ.

Đó là năng lực chấp hành khiến người thường khó tưởng tượng nổi. Một Bán Thánh tự nổ đã đủ khiến Dạ Khuynh Thiên trọng thương ngay tức khắc, bốn Bán Thánh cùng tự nổ, cho dù hắn là kỳ tài ngàn năm có một cũng phải tan xương nát thịt, chết không còn xác.

Ngoài ra, bốn người này còn có tuyệt chiêu riêng, đều là loại liều mạng đổi mạng, sinh ra vốn chỉ để giết người.

Đây là một chiến trường hỗn loạn.

Kiếm Tông và cung Hac Vũ điên cuồng chém giết, cả hai bên đều có Bán Thánh Thiên Nguyên ra tay, cảnh tượng Bán Thánh đại chiến như vậy vô cùng hiếm thấy.

Trong phạm vi ngàn dặm, trời đất đổi màu, đủ loại dị tượng đáng sợ liên tiếp bùng nổ, khiến đám người phía xa nhìn mà kinh hồn bạt vía.

Triệu Vô Cực vẫn bình thản như thường, mặc cuồng phong thổi tung tóc dài, để lộ gương mặt lạnh lùng đầy sát khí, giữa hai hàng mày là vẻ ngạo nghễ bất kham.

Bên tai gió rít từng cơn, tiếng giết chóc vang trời, phía xa còn có cường địch tập kích. Triệu Vô Cực cười lạnh, như cố tình khiêu khích, chậm rãi lấy ra một chiếc chén rượu từ trong tay áo.

Lập tức có kiếm bộc tiến lên rót đầy rượu ngon cho y.

"Đấu với ta? Giết ngươi còn dễ hơn giết chó!"

Triệu Vô Cực uống cạn một hơi, cố ý không hạ thấp giọng để Lâm Nhất nghe thấy.

Y không hề sợ hãi, cuồng ngạo đến cực điểm!

Y cực kỳ tin tưởng bốn tên tử sĩ Bán Thánh kia.

Không thể không nói, bốn tử sĩ ấy quả thật rất mạnh. Vừa giao thủ, Lâm Nhất đã cảm nhận được khí tức khác thường.

Đợi tới khi trong mắt bốn người đồng thời hiện ra cổ ấn, sát khí ngút trời bùng nổ, luồng hung sát đáng sợ lập tức ập thẳng tới.

Nụ cười lạnh nơi khóe miệng Triệu Vô Cực càng thêm âm trầm.

Vút!

Hai bên lướt qua nhau, chỉ trong khoảnh khắc như ánh sáng lóe lên, bốn cái đầu đồng thời bay vọt lên trời.

Một kiếm xuất ra, trời đất như đảo lộn, có một tia sáng lóe lên.

Đó là tia sáng đầu tiên sinh ra giữa thiên địa lúc hỗn độn sơ khai, luân hồi vừa mở.

Một kiếm chém bốn Thánh, đầu người lăn lông lốc, bước chân Lâm Nhất thậm chí còn chưa từng dừng lại.

"Là Sát Na Chi Quang!"

Cốc Tử Tĩnh và Khương Vân Đình nhìn đến tê cả da đầu. Bọn họ đã sớm nghe nói ở Lục Thánh Thành, Dạ Khuynh Thiên chính là dùng kiếm này giết Bán Thánh.

Ban đầu bọn họ còn tiếc nuoi vì không được thấy kiếm ấy ở Đại Hội Danh Kiếm. Giờ tận mắt nhìn thấy, cuối cùng cũng hiểu vì sao Dạ Khuynh Thiên không dùng kiếm này.

Cũng hiểu rằng lời hắn nói khi trước hoàn toàn là thật. Nếu hắn thật sự muốn giết Phong Thiếu Vũ, đánh bại đối phương dễ như trở bàn tay.

"Sát Na Chi Quang ... "

Mặt Triệu Vô Cực lập tức trang bệch, tay cầm chén rượu run lên bần bật trong gió

Khóe miệng y co giật, sắc mặt tái nhợt.

Chết tiệt ... lời đồn lại là thật, that sự có một kiếm đáng sợ như vậy.

"Thiếu chủ mau đi, để ta cản hằn!"

Tên Bán Thánh Tử Nguyên cảnh bên cạnh biến sắc, vội vàng khuyên can.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!