Triệu Vô Cực gào lớn. Ba tên kiếm bộc không dám nhiều lời, vội vàng mang tới một chiếc bàn cùng một chiếc ghế xa hoa.
Triệu Vô Cực dựa vào ghế, ba tên kiếm bộc Hổ, Báo, Khuyển run cầm cập, hai chân mềm nhũn.
Bọn chúng hoàn toàn không dám tưởng tượng, Lâm Nhất từng gặp ở đạo trường trước kia lại đáng sợ tới mức này.
Trong lòng bọn chúng căn bản chẳng muốn ở lại đây chút nào, nhưng Triệu Vô Cực cố chấp không chịu đi, bọn chúng cũng không dám chạy trước.
"Rót rượu!"
Triệu Vô Cực tỏ vẻ chẳng để tâm. Rượu trước mặt y hóa thành một đường thẳng, từ từ rót đầy chén. Ánh mắt y nhìn chẵm chẵm Thiên Viên Bán Thánh đang đối đầu với Lâm Nhất.
“Các hạ quả thật xứng danh kỳ tài kiếm đạo năm trăm năm khó gặp. Giết ngươi đúng là đáng tiếc. Nhưng đáng tiếc thay, ngươi vẫn phải chết, đắc tội rồi!"
Thiên Viên Bán Thánh không nhiều lời, triệu ra một thanh thánh kiếm, thánh đạo pháp tắc quấn quanh thân kiếm, vung tay đâm thầng tới.
Âm
Một kiếm đâm ra, không khí nổ tung như tuyết lở, kiếm quang đi tới đâu, không gì cản
nổi.
Kiếm này không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản lấy lực ép người, vậy mà còn mạnh hơn vô số kiếm pháp Niết Bàn cảnh.
Thiên Viên Bán Thánh rất thông minh, không chơi trò màu mè với Lâm Nhất, chỉ có đúng một chữ - tàn nhẫn!
“Hay!"
Triệu Vô Cực thấy cảnh này liền bật cười lớn, đưa tay định cầm chén rượu trên bàn lên.
Lâm Nhất thôi động song tinh diệu của Táng Hoa, ngay khoảnh khắc chặn được thân kiếm đối phương, hắn khẽ xoay kiếm.
Vút!
Hai người như đổi vị trí cho nhau, lướt ngang qua. Lâm Nhất bị đánh bay ra ngoài, ngay cả kiếm cũng tuột khỏi tay.
Vút!
Hằn xoay người lần nữa, nhẹ nhàng đáp xuống bàn rượu trước mặt Triệu Vô Cực. Vừa đưa tay đã giành lấy chén rượu vừa được rót đầy trước mặt đối phương, ngẩng đầu uống cạn một hơi.
Triệu Vô Cực đứng hình tại chỗ, mắt trợn tròn, còn tưởng bản thân nhìn lầm.
“Thiếu chủ!”
Thiên Viên Bán Thánh kinh hãi thất sắc, lúc này mới hiểu ra. Dạ Khuynh Thiên không phải không đỡ nổi kiếm kia, hần chỉ mượn lực thoát thân, mục tiêu thật sự là Triệu Vô Cực.
Biết mình mắc lừa, lòng dạ Thiên Viên Bán Thánh nóng như lửa đốt, định lao tới cứu viện Triệu Vô Cực.
Nhưng vừa định động thân-
Thanh kiếm bị đánh bay của Lâm Nhất lại như có người cầm lấy, song tinh tỏa sáng, thi triển kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân, trực tiếp giữ chân hắn lại.
Đó chính là Táng Hoa!
"Rượu ngon thật, lại còn là Thiên Niên Hỏa. Bao nhiêu năm rồi ta chưa được uống lại."
Lâm Nhất cầm chén rượu xoay nhẹ, nhìn Triệu Vô Cực ngay trước mặt, nở nụ cười nhàn nhạt.
"Chay!"
Ba tên kiếm bộc hồn vía lên mây, chẳng còn quan tâm chủ tớ gì nữa, quay người bỏ chạy.
Lâm Nhất lấy tay làm kiếm, chớp mắt đã chém ra ba kiếm, mỗi kiếm đều trúng ngay giữa mi tâm.
Ba tên kiếm bộc còn chưa kịp quay đầu, trán đã xuất hiện một lỗ máu, chết ngay tại
chỗ.
Triệu Vô Cực bừng tỉnh, ngồi trên chiếc ghế xa hoa như ngồi trên đống lửa, không dám động đậy dù chỉ một chút.
Chết tiệt!
Mặt y trắng bệch, năm ngón tay siết chặt tay vịn, hần sâu vào trong.
Cầu xin tha mạng là chuyện không thể. Trong từ điển của Triệu Vô Cực chưa từng có hai chữ "cầu xin".
Y liều luôn, lạnh giọng nói:
“Có gan thì giết ta đi! Ta muốn xem mười một kiếm đạo thánh địa có để ngươi sống mà rời khỏi đây không!"
Lâm Nhất chẳng buồn để ý y, tay phải cầm chén rượu, trực tiếp tung một quyền đánh
tới.
Âm!
Một quyền này được song kiếm tinh gia trì, trực tiếp đánh Triệu Vô Cực cùng chiếc ghế thành tro bụi, chính xác hơn là ngay cả cặn cũng chẳng còn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!