Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Tăng Ức Chi thiên tính tiêu dao, cả đời lấy đàn làm nhạc, dạo chơi trên đỉnh Côn Luân, rất hiếm khi tham dự vào công việc trong môn phái. Trừ quãng thời gian moi nhap mon, anh ta tung khum num chay theo sau Au Duong Sương, ma Âu Dương Sương lại chiếu cố anh ta tận tình nên trong lòng anh ta sinh ra mấy phần ái mộ, còn lại không có người hay chuyện gì khiến anh ta chịu buông cây đàn trong tay xuống.

Cho nên tuy Tăng Ức Chi biết sư phụ từng dẫn về hai hậu bối trẻ tuổi, giao cho Đại sư huynh trông nom dạy dỗ, nhưng thân thế hai người đó thế nào, anh ta cũng chẳng quan tâm.

Lúc này nghe Lâm Mộng Đình nhắc tới, anh ta mới chợt nhớ ra.

"Người muội nói chẳng lẽ là Lâm Vân và Nghiêm Cẩn?"

"Chính là bọn họ."

"Thì ra bọn họ là đệ đệ của muội, vậy tức là đệ đệ của Dục Thần. Chẳng trách sư phụ lại dẫn bọn họ về." Tăng Ức Chi gật gật đầu, bỗng lại lấy làm lạ: "Bọn họ đã gặp chuyện gì?"

"Tứ sư huynh thật sự không biết sao?"

"Thật sự không biết."

"Bọn họ đã bị phong ấn vào tranh Sơn Hà Xã Tắc rồi.

"Cái gì?" Tăng Ức Chi kinh ngạc: "Tranh Sơn Hà Xã Tắc là chí bảo của Thiên Đô, trừ chưởng môn và Đại sư huynh ra thì không ai được phép sử dụng, sao có thể như vậy được?"

"Ha ha, chuyen này phải đi hỏi lao tặc Cao Hề kia. Lão ta vu khống đệ đệ ta ăn trộm chí bảo, Đại sư huynh ra mặt nói đỡ cho bọn họ, thế là lão ta liền đem bọn họ cùng cả Đại sư huynh, phong ấn hết vào tranh Sơn Hà Xã Tắc."

"Đại sư huynh cũng bị phong ấn vào trong tranh?" Tăng Ức Chi kinh ngạc.

"Nếu Tứ sư huynh không tin, có thể đến vườn Thiên Quỳnh xem thử. Tranh Sơn Hà Xã Tắc hiện giờ đang treo ngay chính đường đại điện vườn Thiên Quỳnh." Lâm Mộng Đình nói.

"Vườn Thiên Quỳnh ... " Tăng Ức Chi lắc đầu: "Không thể nào! Ta vừa mới đến vườn Thiên Quỳnh, ở đó đúng là có một bức tranh Sơn Hà Xã Tắc, nhưng chỉ là đồ giả, hơn nữa còn bị xé làm đôi rồi."

"Đồ giả?" Lần này đến lượt Lâm Mộng Đình kinh ngạc.

Cô ngẩng đầu, chăm chú nhìn Tăng Ức Chi.

Từ tiếng đàn lúc nãy, cô đã nhận ra người này là một người tính tình thuần chân đạm bạc. Cô từng nghe Lý Dục Thần nhắc đến anh ta, tuy chỉ dăm ba câu, nhưng cũng chỉ là những lời khen không dứt, cho rằng trong các đệ tử Thiên Đô, luận về tính tình, Tứ sư huynh này xếp hàng đầu.

Người như vậy, hẳn sẽ không nói dối.

"Tứ sư huynh chắc chắn đó là đồ giả?"

"Tất nhiên. Tranh Sơn Hà Xã Tắc là thần phẩm thời Thượng Cổ, do Đại Vu tạo ra, làm sao có chuyện bị xé làm đôi được?" Tăng Ức Chi lắc đầu nói: "Trong đồ tự thành thế giới, cho dù nhỏ hơn thế giới này, ít nhất cũng là một động thiên. Ai có bản lĩnh xé một cái động thiên làm đôi? Pháp bảo như thế, nếu thật sự muốn hủy, cũng phải là không gian bị diệt, mà sự dao động năng lượng do sự hủy diệt đó sinh ra, chỉ e đến Côn Luân cũng phải chấn động. Sao ta lại có thể không cảm ứng được?"

"Là thế này!" Ban đầu Lâm Mộng Đình còn vô cùng kinh hãi, thậm chí hơi hoảng loạn. Bởi vì nếu tranh Sơn Hà Xã Tắc ở vườn Thiên Quỳnh là đồ giả, vậy thì mọi chuyện sẽ phức tạp, kế hoạch của cô cũng hoàn toàn bị phá vỡ.

Cô không cách nào đoán được ý đồ của Cao Hề, bày ra một bức tranh giả để làm gì? Là để mê hoặc cô ư? Hình như cũng không cần thiết!

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!