Lâm Mộng Đình không hề hay biết, lúc này Lâm Vân vẫn còn ở trong tranh, chưa được Nhị Bát Thần Nhân giải cứu ra ngoài.
Hơn nữa, tranh Sơn Hà Xã Tắc lại rơi vào tay Cao Hề một lần nữa. Không chỉ vậy, do hình ảnh trong tranh đã thay đổi, hiện giờ ngay cả Cao Hề cũng không có cách nào đưa bọn họ ra ngoài được.
Cao Hề đang vì chuyện này mà vô cùng giận dữ.
Lão ta vốn không quan tâm đến chuyện sống chết của Lâm Vân và Nghiêm Cẩn, thậm chí cũng chẳng màng đến kết cục của Lưu Sùng Tuấn, nhưng hiện giờ Âu Dương Sương đã bị nhốt vào trong tranh, nếu không thả ra thì kế hoạch Ma Phù của lão ta sẽ đổ bể.
Không có Ma Phù và Âu Dương Sương, người mẹ của ma thai này, dù có dùng thư Phong Ma hóa giải lớp Huyền Băng vạn tỷ năm thì cũng không thể kiểm soát được đại quân Thiên Ma.
Cao Hề rời khỏi vườn Thiên Quỳnh, quay trở lại Ngưng Băng Cốc, băng qua kết giới ở vách đá băng kia.
Lão ta muốn tìm lại hai lão già lùn tịt đó.
Nhưng bọn họ đã sớm biến mất, trên ngọn núi băng xa xa vẫn còn để lại hai cái hố hình người.
Lão ta cúi người nhặt cây bút cùn làm từ lông chim trông chẳng ra dáng cây bút trên mặt đất lên, quan sát kỹ lưỡng.
"Đúng là đã coi thường bọn họ rồi!" Ánh mắt Cao Hề lộ ra sát ý, nhưng lại không làm gì được.
Kẻ có thể dùng một cây but cùn để thay đổi tranh Sơn Hà Xã Tắc, há có thể là người tầm thường?
Cao Hề rất bực bội, rõ ràng biết Dã Trọng và Du Quang là đại vu thượng cổ mà vẫn phạm sai lầm vì chủ quan, cứ ngỡ bọn họ sau khi chết đi một lần rồi tu luyện lại thì không thể nào có được vu lực như xưa.
Sớm biết vậy thì đã dùng roi đánh thần sớm một chút để khóa chặt thần hồn của bọn họ, cũng không đến mức để bọn họ chạy thoát.
Đứng trên lớp Huyền Băng, gương mặt Cao Hề lộ ra vài phần do dự.
Dưới lớp Huyền Băng dày cộm dưới chân chính là lũ yêu ma bị phong ấn trong cuộc đại chiến thần ma thượng cổ.
Lão ta chỉ cần dùng thư Phong Ma mở phong ấn, Huyền Băng tan chảy là đám yêu ma này có thể ra ngoài.
Nhưng không có Ma Phù, không co Ma Mẫu, lao ta không the kiểm soat được cục diện này.
Lão ta chẳng hề hy vọng lũ yêu ma ra ngoài rồi phá nát thế giới dưới Thiên Đạo này thành một đống hỗn độn.
Thứ lão ta muốn là thống trị thiên hạ chứ không phải hủy diệt thiên hạ.
Nếu lão ta hành động mạo hiểm thì chỉ có lợi cho hai người.
Hoặc là có lợi cho Minh Vương.
Vì Minh Vương chẳng hề lo lắng thế giới này có bị hủy diệt hay không.
Hủy diệt càng tốt, mở ra kết giới giữa thế giới này và Minh Giới, gã sẽ là vua của cả hai giới, chỉ cần Thiên Ma không quay lại thì tất cả yêu ma đều sẽ nghe lệnh gã.
Hoặc là có lợi cho Vân Dương Tử.
Bởi vì Vân Dương Tử đang nắm giữ chìa khóa cốt lõi của kiếm trận Vạn Tiên. Mà thứ duy nhất có thể chống lại Thiên Ma và Minh Vương cũng chỉ có kiếm trận Vạn Tiên.
Yêu ma vừa xuất hiện, thế giới sẽ diệt vong, Vân Dương Tử là đấng cứu thế duy nhất, trưởng lão của tám dòng họ đều chỉ có thể nghe theo ông ta, đến lúc đó ông ta muốn tiếp tục đương nhiệm thì sẽ không còn tiếng phản đối nào nữa.
Cao Hề nhíu chặt đôi mày, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng --
Chẳng lẽ tất cả chuyện này đều nằm trong tính toán của Vân Dương Tử?
Khương Tử Phong là do ông ta chọn, Lý Dục Thần là do ông ta đưa lên núi sau khi nhà họ Lý bị diệt môn, còn có Lâm Vân và Nghiêm Cẩn cũng là do ông ta đột nhiên đưa lên núi chẳng vì lý do gì cả.
Nghĩ đến đây, Cao Hề không khỏi hít sâu một hơi, chợt cảm thấy trong Ngưng Băng Cốc này hơi lạnh thấu xương.
Nếu đúng là như vậy, chẳng phải có nghĩa là mọi việc mình bày ra sau này cũng đều nằm trong sự tính toán của Vân Dương Tử sao?
Ánh mắt Cao Hề dần lộ ra vẻ kiên quyết, dường như đã hạ quyết tâm.
Lão ta đi xuyên qua Ngưng Băng Cốc, đi tới phía sau Ngưng Băng Cốc.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!