Thời đại của hai vùng Côn Luân đó lão ta chưa từng trải qua, nhưng lão ta lại biết rất nhiều truyền thuyết về Tây Côn Luân.
"Tiền bối!"
Cao Hề đặt tay lên thác băng, thần thức cẩn thận thử thăm dò, lần này lão ta không dám vào quá sâu, chỉ giữ ở mức đảm bảo đối phương có thể tiếp nhận được thần niệm của mình.
Đương nhiên, với tu vi của Kiên Ngô, tin rằng dù lão ta có đứng ngoài thác băng nói chuyện thì ông ta cũng có thể cảm nhận được, chỉ xem đối phương có hứng thú hay không thôi.
"Tiền bối, Lục Ngô nam giữ hai vùng Con Luan bao nhiêu nam nay, thay trời hành đạo, vẻ vang vô hạn, ông không muốn ra ngoài để thay thế ông ta sao?"
'Thay thế ông ta?" Trong lớp băng cuối cùng cũng có phản hồi, "Tại sao tôi phải thay thế ông ta? Kẻ địa vị thấp kém mới mưu cầu ngôi vị tôn quý, kẻ thế lực yếu hèn mới mưu cầu cường quyền, tôi không ham muốn những thứ của ông ta, tại sao phải thay thế ông ta?'
"Chuyện này ... " Cao Hề nhất thời cứng họng.
Kẻ địa vị thấp kém mới mưu cầu ngôi vị tôn quý, kẻ thế lực yếu hèn mới mưu cầu cường quyền. Những lời này lọt vào tai Cao Hề khiến lão ta cảm thấy vô cùng khó chịu, bởi vì lão ta chính là đang mưu cầu ngôi vị tôn quý, mưu cầu cường quyền, vậy chẳng phải nói hiện giờ lão ta đang ở vị trí thấp kém và thế lực yếu hèn sao?
Cao Hề không muốn thừa nhận điều đó.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, hình như lão ta lại buộc phải thừa nhận điều này.
"Tiền bối, cho dù ông không thèm để tâm đến địa vị của Lục Ngô, nhưng ông ta đã nhốt ông ở nơi này, chẳng lẽ ông không hận ông ta sao?"
"Hận? Ha ha ha ha ... " Kiên Ngô cười lớn, "Ông quá coi thường tôi rồi! Nếu tôi có lòng hận thù, thì sự hận thù đó đã sớm lấp đầy hư không, hóa thành ngọn lửa thiêu chết chính mình rồi. Tu hành đến cảnh giới như tôi và Lục Ngô, sao có thể còn hận? Nếu ngược lại, người thống nhất hai vùng Côn Luân là tôi, người bị nhốt ở đây là Lục Ngô, tôi tin rằng ông ta cũng sẽ không hận tôi.'
"Tiền bối, tôi rất khâm phục khí phách và cảnh giới của ông, nhưng nếu ông thực sự vô dục vô cầu, thực sự thong dong không tranh giành như vậy, thì năm đó sao lại cùng Lục Ngô tranh đoạt thiên hạ, đấu đá nhau suốt mấy vạn năm trời?"
"Không phải tôi và Lục Ngô muốn đấu, là trời muốn chúng tôi phải đánh nhau."
"Trời muốn các ông đánh nhau?" Cao Hề khó hiểu hỏi.
"Ôi, ông không hiểu được đâu ... " Kiên Ngô khẽ thở dài, "Đại đạo không tranh, nhưng đại đạo cũng không có tên. Đã gọi là Thiên Đạo thì chính là có tên, mà đạo có tên thì không còn là đại đạo nữa. Tôi cũng phải bị nhốt ở đây rất lâu rồi mới hiểu rõ đạo lý này."
"Đạo có tên thì không còn là đại đạo ... " Trong lòng Cao Hề hơi khinh thường, nhưng không biểu hiện ra ngoài.
Chỉ nghe Kiên Ngô nói: "Từ xưa đế vương ngự trị, chỉ là đảng phái đấu đá, ngu dân. Thiên Đạo ngự trị cũng vậy. Chỉ có lòng người hiếu chiến, trục lợi, tranh quyền, thì kẻ bề trên mới có thể thong dong cân bằng, thống trị bên dưới, mà không ai có thể lay chuyển được vị trí của mình."
"Tôi nghĩ Lục Ngô cũng hiểu đạo lý này. Ông ta cùng tôi tranh đấu nửa đời người, cuối cùng thành chánh quả, nhưng giờ đây ông ta lại chết rồi, tôi không tin với cảnh giới của ông ta mà lại dễ dàng chết đi như vậy, đặc biệt là chết trước tôi. Tôi nghĩ, có lẽ là ông ta quá tuyệt vọng chăng!"
"Tuyệt vọng?" Cao Hề khẽ lắc đầu, lão ma này có phải bị nhốt trong lớp băng quá lâu nên đã lu lẫn rồi không? Đường đường là tổ sư gia của Thiên Đô sao lại tuyệt vọng? Nghe ý của ông ta cứ như thể là vì tuyệt vọng mà tự sát vậy, đúng là nói nhăng nói cuội!
Nhưng Cao Hề cũng chẳng bận tâm, nếu Kiên Ngô già nên lú lẫn rồi, hoặc vì bị nhốt quá lâu mà thần trí không bình thường, thế lại càng hay, càng dễ để lão ta thao túng.
"Tiền bối, dù là vậy thì Lục Ngô thống nhất hai vùng Côn Luân, bày ra kiếm trận Vạn Tiên, thay trời hành lệnh, cũng để lại đạo thống của riêng mình, còn ông nếu cứ bị nhốt ở đây thì sẽ chẳng có gì cả, ông thực sự cam tâm sao?"
"Đạo thống? Ông có biết đạo thống là gì không?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!