Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Cao Hề cũng không đồng ý cách nói của Kiên Ngô, cũng không có ý định đi sâu suy nghĩ và cảm ngộ những điều này.

Việc lão ta phải làm là mượn Thiên Đạo để ra lệnh thiên hạ, đương nhiên lão ta sẽ không thừa nhận đây là "đạo tặc".

“Ý tiền bối là, Lục Ngô là đạo tặc?" Cao Hề không cho là đúng nói.

Kẻ thất bại, chế giễu kẻ thành công là đạo tặc, nghe thế nào cũng là trò cười.

“Lục Ngô là đạo tặc, tôi cũng là đạo tặc, bao gồm cả ông, chúng ta đều là đạo tăc."

“Ha ha, tiền bối, tôi thấy ông không ra được, nên mới nói lời tức giận thôi chứ gì?" Cao Hề cười khinh nói.

“Ông muốn nghĩ vậy thì cứ nghĩ vậy đi."

Giọng của Kiên Ngô đang yếu dần, dường như có ý rời đi.

Cao Hề vội vàng, lão ta biết, nếu lần này không thể lay động Kiên Ngô, đợi Kiên Ngô im lặng, muốn ông ta mở miệng sẽ rất khó.

"Tiền bối, đợi đã!" Cao Hề lớn tiếng nói, "Tiền bối đã cho rằng Thiên Đạo không phải đạo, nhưng nếu không có Thiên Đạo bảo vệ, yêu ma hoành hành, thiên hạ thương sinh phải làm sao? Nếu lúc này Minh Vương dẫn quân đánh đến, thì làm thế nào?"

"Minh Vương?" Dường như Kiên Ngô có chút bất ngờ.

Cao Hề thấy có hy vọng, nói: "Bây giờ ngôi sao lướt qua, rồng rắn nổi lên, dị tượng trời đất liên tiếp xảy ra, bí cảnh thượng cổ lần lượt mở ra, ngay cả Nhược Thủy cũng xuất hiện ngừng chảy. E rằng mười tám tầng địa ngục không trấn áp nổi khí u minh. Lục Ngô đã không còn, lúc này thiên hạ chính là lúc thiếu anh hùng, ông là thần Tây Côn Luân năm xưa, ông không ra, thì thiên hạ biết làm sao?"

Kiên Ngô nói: "Ông không cần tâng bốc tôi, tôi không có ý làm người phát ngôn của Thiên Đạo. Dù Lục Ngô không còn, vẫn còn truyền thừa bát tính thượng cổ của các ông, vẫn còn kiếm trận Vạn Tiên."

“Tiền bối có điều không biết, từ sau khi Lục Ngô tiên thệ, đặt ra quy củ tám họ luân phiên, nhưng tám họ đều có mưu riêng, tuy có kiếm trận Vạn Tiên, cũng không thể hình thành hợp lực. Ví dụ như bây giờ, then chốt mật khóa của kiếm trận nằm trong tay chưởng môn Vân Dương Tử, nhưng ông ta không chịu giao khóa ra, mặc cho Thiên Đô rơi vào nguy nan mà không để ý.”

"Thiên Đô rơi vào nguy nan? Chẳng lẽ Minh Vương đã dẫn quân Minh Giới đánh lên rồi?"

“Vẫn chưa, nhưng cũng sắp rồi. Minh Vương ở nhân gian có truyền thừa ma giáo, bây giờ ma giáo đang tan công Thiên Đô, mười vạn âm binh ở Phong Đô tụ tập dưới thiên lộ. Còn có kỵ sĩ Thánh Đình phương Tây, cũng đóng quân ở phía tây Côn Luân, hổ thị rình mồi. Thiên hạ Huyền Môn nhận lệnh Thiên Đô đến hộ đạo, hiện nay đang đánh nhau dưới núi, không biết thương vong bao nhiêu! Tôi chính vì việc này, mới đến xin tiền bối rời núi!”

"Ông nghĩ sai rồi, tôi sẽ không rời núi giúp các ông đâu, ông đi đi." Lời của Kiên Ngô rất dứt khoát, không có bất kỳ chỗ nào để thương lượng.

Trong lòng Cao Hề tức giận, nhưng không dám phát tác. Người này mềm cứng đều không ăn, không biết nên làm sao mới tốt.

Đang lúc không có cách nào, chợt nghe Kiên Ngô nói: "Nếu ông có tâm, thay tôi hỏi thăm Uyển Tần."

Tựa như tia chớp lóe lên trong thức hải của Cao Hề, trong lòng lão ta mừng

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!