Ngay hôm ấy, Ninh Trần liền viết một phong thư, sai người bí mật đưa về Kinh Thành.
Tưởng Chính Dương thảo xong cáo thị, tung tin Trương Nguyên Thương cùng đồng đảng đã bị chém đầu.
Việc đánh tráo do Phan Ngọc Thành phụ trách, bắt tay với Tưởng Chính Dương, lặng lẽ đưa Trương Nguyên Thương và những kẻ khác đến giấu ở nhà tổ của Tưởng Chính Dương.
Sau đó, tìm mấy phạm nhân sắp xử tử làm thế thân thay họ.
Mọi việc đều tiến hành đâu ra đấy.
Mãi đến chiều, công việc rốt cuộc cũng gần xong.
Mọi người cuối cùng cũng có thể thở phào, nghỉ một chút!
Tối đến, Ninh Trần mời cả nhóm ăn ở Nhất Tiếu Lâu.
"Mọi người ăn đi, mấy hôm nay bận bù đầu, ai nấy vất vả rồi!"
Hai ngày nay, chẳng ai được ăn uống tử tế, cũng không ngủ được một giấc cho ra hồn.
Trong bữa, Phùng Kỳ Chính len lén huých Ninh Trần.
Hần lén lút hạ giọng: "Ninh Trần, tiếp theo không còn việc gì phải bận nữa chứ?"
Ninh Trần gật đầu, ừ một tiếng: "Đêm nay có thể ngủ một giấc cho ra hồn rồi!"
Phùng Kỳ Chính nháy mắt làm trò: "Linh Châu xưa nay nhiều mỹ nhân, hay là tối ta ra ngoài tìm tí thú vui, xả hơi cái?"
Ninh Trần lườm hần một cái: "Huynh không mệt à?"
"Không! Một chút cũng không mệt!"
Khóe môi Ninh Trần khẽ nhếch vẻ tinh quái: "Đã không mệt, ta thấy ở sân sau phủ Tưởng đại nhân có một khoảnh đất hoang, trong phủ lại thiếu người làm, tối nay huynh đến cày bừa khoảnh ấy đi."
Phùng Kỳ Chính nghệt mặt ra.
Trần Xung rón rén thò đầu lại: "Hay ta với Lão Phùng đi 'vui vẻ' với mấy cô cho khuây khỏa?'
Ninh Trần cạn lời.
"Ninh Trần, xong chuyện ở đây là bọn ta phải ra Bắc Cảnh rồi ... lên chiến trường, còn chưa biết có sống mà về không. Tối nay vui vẻ một chút cũng đâu quá đáng?"
Ninh Trần trợn mắt với hai người: "Hai người tự đi đi, nhớ giữ sức!"
"Còn đệ không đi?"
Ninh Trần lắc đầu: "Ta còn việc."
Phùng Kỳ Chính lén chìa tay: "Cho tiền."
Ninh Trần: " ??? "
"Huynh coi ta là cha huynh chấc? Đưa tay ra là đòi tiền."
Trần Xung cười: "Chính đệ nói sẽ mời bọn ta đến Giáo Phường Ty ... chuyện này mà lật lọng thì trời đánh, sét đánh đấy."
Ninh Trần suýt nữa không nhịn được mà đá cho hắn một cước.
Nhưng hắn vẫn len lén dúi bạc cho hai người, bảo tối đi chơi kỹ viện.
Ăn no uống đã.
Ninh Trần bèn nghỉ lại ngay tại Nhất Tiếu Lâu.
Hắn tắm nước nóng sướng ơi là sướng, rồi ngủ một mạch tới tận sáng.
Dậy rồi, hn ăn bữa sáng, ra ngoài mua một đống đồ.
Rồi tìm Ngô Thiết Trụ, dẫn mấy người, nhm thắng thôn Trường Thọ mà đi.
Hôm nay là ngày xử trảm Trương Nguyên Thương, nhưng Ninh Trần không đến, giao cho Tưởng Chính Dương và Phan Ngọc Thành lo.
Tới đầu làng, Ninh Trần tháo bội đao giao cho binh sĩ, bảo họ chờ ở đây.
Còn hắn với Ngô Thiết Trụ thì vác lỉnh kỉnh bao to bao nhỏ vào làng.
Đi thẳng vào giữa làng, Ninh Trần không khỏi nhíu mày ... nhà nào nhà nấy đóng chặt cổng, chẳng thấy một bóng người.
"Có phải mọi người chưa biết thổ phỉ đã bị quét sạch, vì sợ hãi nên còn né trong nhà không dám ra?"
Ngô Thiết Trụ gật đầu: "Chắc là vậy!"
Hai người tiếp tục đi tới, từ xa đã thấy một đám người vây trước cổng một nhà.
Ninh Trần ngẫm nghĩ: "Nếu ta nhớ không nhầm, đó là nhà của Đại Thành thúc phải không?"
Ngô Thiết Trụ gật đầu.
Cả hai đi lại đó.
Chỉ thấy vài gã to con đang đập cửa.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!