Dân làng xung quanh thi nhau chỉ trích việc làm của Mã Binh.
Mã Binh dám hoành hành trong làng là vì cha hằn là cử nhân ... thực ra cử nhân chẳng phải quan, chả là cái đinh gì, nhưng nhà hắn có chút họ hàng với Huyện thái gia.
Vì thế, nhà họ Mã thuộc hạng có máu mặt trong làng.
Còn Mã Binh thì văn dốt võ nát, tụ tập một đám lêu lổng, ngày nào cũng tác oai tác quái trong làng.
"Thằng khốn lại bắt nạt người ta rồi."
Mặt mũi Ngô Thiết Trụ bừng bừng giận.
Ninh Trần cũng biết Mã Binh, thẳng ranh này chẳng phải thứ tốt lành gì, còn cha hắn thì càng khốn nạn.
Hần còn nhớ hồi mẹ góa con côi nương tựa nhau, cha của Mã Binh từng đêm hôm đạp cửa nhà hấn, làm hai mẹ con sợ đến mấy đêm liền không chợp mắt.
Mã Binh mặt mũi hống hách, quát ầm lên: "Sao? Muốn tạo phản à? Ta là phụng lệnh Huyện thái gia đến thu thuế tiêu diệt thổ phỉ ... ai không nộp tức là cản trở Huyện thái gia dẹp thổ phỉ, tất cả lôi vào đại lao."
"Còn ngây ra làm gì? Đập cửa cho ta!"
Sắc mặt Ninh Trần lạnh tanh, hằn ghé tai Ngô Thiết Trụ dặn mấy câu.
Ngô Thiết Trụ gật đầu, đặt đồ xuống, chạy về phía đầu làng.
Rầm!
Cánh cổng bị vài gã to con húc bật tung.
Ngô Đại Thành bị hất ngã lăn ra đất, mặc kệ đau đớn, ông bật dậy chộp lấy cái cuốc bên cạnh, giận dữ trừng trừng nhìn bọn Mã Binh.
Mã Binh nhếch mép cười đểu: "Thúc Đại Thành, cần gì phải thế? Thuế tiêu diệt thổ phỉ có đáng bao nhiêu đâu, nộp cái là xong."
"Năm nay thu hoạch vốn đã tệ, lại thêm thổ phỉ vào làng đốt giết cướp bóc, thế mà các ngươi mỗi tháng lại thu một lần thuế tiêu diệt thổ phỉ, diệt mãi chẳng thấy bớt, lại ngày một đông ... mọi người sống không nổi nữa rồi, còn đâu tiền nộp cho các ngươi."
Ngô Đại Thành nắm chặt cái cuốc, mặt mày căm phẫn.
Mã Binh cười lạnh: "Thúc Đại Thành, chuyện này đâu phải nói với ta ... hay để ta dẫn thúc lên gặp Huyện thái gia, thúc nói với ngài ấy?"
"Mau nộp tiền ... không nộp thì chỉ có nước lôi thúc vào đại lao."
Ngô Đại Thành giận dữ: "Bắt ta rồi ta cũng chẳng có tiền."
Mã Binh hì hì cười.
"Thúc Đại Thành, không tiền thì dễ thôi ... thúc biết ta vẫn thích Tiểu Tú mà, hay là cho con bé làm thiếp ta, khoản thuế tiêu diệt thổ phỉ này ta nộp giúp, thế nào?"
Ngô Đại Thành gào lên phẫn nộ: "Cút cho ta!"
"Thúc Đại Thành, ta khuyên đừng có được đẳng chân lân đẳng đầu ... ta là làm việc thay Huyện thái gia, hôm nay hoặc nộp tiền, hoặc giao người, dù sao ta cũng không về tay không."
Ngô Đại Thành vung cuốc: "Cút! Tất cả cút cho ta!"
Mã Binh cười nhạt: "Thúc Đại Thành, xem ra muốn tạo phản rồi ... đã không biết điều thì bắt hắn lại cho ta, về nhà lao huyện xem còn cứng mồm không?'
Vài gã to con áp sát Ngô Đại Thành.
Ngô Đại Thành vung cuốc: "Ta xem kẻ nào dám lại gần?"
Ninh Trần thở dài, đặt bọc xuống, quát lớn: "Tất cả dừng tay cho ta!"
Mọi người theo phản xạ ngoảnh đầu nhìn lại.
Ninh Trần sải bước tiến lên, đến trước mặt Mã Binh.
Ninh Trần thay đổi quá nhiều, Mã Binh chưa nhận ra.
Thấy hắn ăn mặc sang trọng, áo gấm lượt là, gã vẫn theo phản xạ hỏi: "Ngươi là ai?"
Ninh Trần không thèm đôi co, giơ tay tát thẳng.
Bốp !!!
Mã Binh bị tát đến chao đảo, loạng choạng suýt ngã.
Hần ôm mặt, trố mắt nhìn Ninh Trần, rồi lửa giận bốc lên, gào: "Đ.m mày dám đánh tao? Mày biết tao là ... "
Chưa đợi nói dứt, Ninh Trần lại vung tay trái tát thêm cái nữa, rồi giơ chân đá một cú.
Bụp !!!
Mã Binh bị đá lộn nhào, ôm bụng rên rỉ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!