Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Ninh Trần lạnh lùng nhìn mấy gã trai tráng đang ào tới vây lấy mình.

Một gã quát to một tiếng, xông thẳng về phía Ninh Trần. Nhưng mới lao được nửa đường đã khựng lại, hoảng hốt nhìn ra xa.

Tiếng vó ngựa lộc cộc.

Chỉ thấy một đội tướng sĩ khoác giáp trụ, cầm trường thương, phóng ngựa như bay ập

tới.

Dân làng ai nấy đều hoảng hốt nhìn đội tướng sĩ đang áp sát.

Toán lính vào gần, ghì cương dừng ngựa, đồng loạt nhảy xuống ngựa, ánh mắt sắc như dao, liếc nhìn cảnh giác khắp nơi.

Vừa trông thấy Ninh Trần, họ liền sải bước đi nhanh tới.

"Tiểu tử, ngươi chết chắc rồi!"

Mã Binh trừng trừng nhìn Ninh Trần, gần giọng nói, rồi ôm bụng lồm cồm bò dậy, lảo đảo chạy về phía bọn lính.

Thấy có kẻ áp sát, tất cả trường thương trong tay binh sĩ đồng loạt chĩa thầng vào Mã Binh.

Mã Binh sợ đến mềm nhũn cả chân: "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, lắp bắp hoảng hốt: "Các vị quan quân, ta là người mình cả ... Ta tên Mã Binh, phụng lệnh Huyện thái gia đến thu thuế tiêu diệt thổ phỉ."

Hắn vừa nói vừa ngoái lại chỉ vào Ninh Trần, lớn tiếng: "Tên này không những không nộp thuế, còn đánh ta ... Xin chư vị quan quân làm chủ cho tiểu nhân!"

Dân làng đều lo lắng nhìn Ninh Trần.

Một đội binh sĩ nhìn về phía Ninh Trần, đồng loạt khuyu một gối, đồng thanh hô: "Ninh tướng quân!"

Dân làng chung quanh sững sờ, không ngờ chàng trai trẻ này lại là một vị tướng quân?

Họ theo bản năng nhìn sang Mã Binh.

Mã Binh mặt cất không còn giọt máu, toàn thân run lẩy bẩy, sợ đến đờ cả người.

Ninh Trần hờ hững: "Bắt hết cho ta. Kẻ nào chống cự, giết không tha!"

"Rõ!"

Bọn Mã Binh bắt nạt dân đen thì còn được, chứ đối mặt với những binh sĩ hùng hổ như sói này, đã sợ đến vỡ mật

Ninh Trần bước tới, đứng trước mặt Mã Binh: "Mấy năm không gặp, nên người rồi nhỉ? Trước đây chỉ dám trộm gà trộm trứng, giờ đã biết đứng ra làm việc cho quan phủ?"

Mã Binh mặt mày tái mét, đờ đẫn nhìn chẳm chằm Ninh Trần.

Ninh Trần nhạt giọng: "Sao, không nhận ra ta à?"

Một phụ nhân khẽ nói: "Hần trông giống Tiểu Trần quá?"

"Suyt ... đừng nói bừa, đây là đại quan đấy."

"Nhưng thật sự rất giống Tiểu Trần mà, chỉ là cao hơn, vạm vỡ hơn chút, nét mặt thì giống y như đúc."

"Còn nói nữa? Muốn chết à?"

Ninh Trần quay đầu nhìn, mỉm cười: "Lan thẩm, nhà thẩm còn cháo rau dại không? Con muốn ăn một bát."

Lan thẩm trợn tròn mắt.

Nụ cười của Ninh Trần dịu dàng. Nhà Lan thẩm chẳng khá giả, thường phải ăn cháo rau dại cầm hơi, nhưng luôn cố cho hằn ăn no.

"Con ... con thật là Tiểu Trần?"

Ninh Trần cười gật đầu: "Là con, con về rồi!"

"Thấy chưa, ta có nói sai đâu ... No chính là Tiểu Trần."

Ninh Trần cười rạng rỡ nhìn mọi người.

"Đại Thành thúc, đừng sợ, ra đi."

"Đại Tráng thúc, mấy năm không gặp, sao lại càng ngày càng trẻ ra thế?"

"Rỗ Thúc, lâu lắm không gặp!"

"Thầng nhóc mũi thò lò kia, lớn thế này rồi mà còn để mũi chảy lòng thòng hả?"

Ninh Trần vừa cười vừa chào hỏi từng người.

Hắn mồ côi mẹ từ năm lên bảy, nếu không có những người này, hắn đã chẳng sống được đến giờ.

Ai nấy đều mừng rỡ xúc động.

Nhưng thấy một đội binh sĩ dữ dan như sói hổ đứng đó, chẳng ai dám xông lên chuyện trò với Ninh Trần.

Đúng lúc này, Ngô Thiết Trụ thở hồng hộc chạy về.

"Mau nhìn, là Trụ kìa."

"Trụ về rồi! Nó không sao, tốt quá!"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!